Bạch Chỉ nhớ lại cảnh hắn và Diệp Lương cùng nhảy, rồi lại nhớ đến cô và Lạc Bắc ngày trước.
Hồi cấp hai, họ cũng từng vụng về ngây ngô, giẫm lên chân nhau không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa lần nào giống như hắn và Diệp Lương vừa rồi.
Bạch Chỉ nhớ rất rõ, mỗi lần nhảy với cô, Lạc Bắc luôn lịch sự và kiềm chế. Hắn lúc nào cũng rất cẩn thận, ngay cả bàn tay đặt trên vai cô cũng chỉ dùng lực rất nhẹ.
Thậm chí trước khi xoay người, hắn còn ghé vào tai cô nhỏ giọng nhắc: “A Chỉ, sắp xoay vòng rồi đấy, bám chắc nhé.”




