Cái vẻ sốt sắng như muốn lập tức bày tỏ lòng trung thành của Tiêu Nhai chọc cho cả Diệp Lương lẫn Khương Hành đều bật cười.
“Không cần CV đâu, tối mai bảy giờ rưỡi có buổi giới thiệu, địa điểm ở ngay đây. Xong buổi giới thiệu sẽ phỏng vấn luôn, một vòng là xong, tối đó có kết quả.” Diệp Lương vừa nói vừa phát cho mỗi tân sinh viên một tờ rơi.
“Ơ, gọn thế ạ?” Hai mắt Tiêu Nhai sáng lên. “Trước em nghe nói Hội Sinh viên với Đoàn Thanh niên trường mình toàn phỏng vấn hết vòng này đến vòng khác, làm y như tuyển dụng đại trà, hành người ta mệt chết đi được.”
Nghe vậy, khóe môi Diệp Lương cong lên thành một nụ cười rất đẹp: “Bên người ta quy mô lớn, còn Ban Liên lạc bọn chị chỉ là một ban nho nhỏ, không cần bày vẽ nhiều thế, đơn giản một chút sẽ tốt hơn.”




