Chương 98: Mệnh định phù sinh một giấc không

[Dịch] Thiên Mệnh Phản Phái? Vậy Ta Là Khí Vận Chi Tử Thì Tính Là Gì?

Nhân Gian Tối Đắc Ý 1

5.870 chữ

24-05-2026

Trên đài sen, ngọn thanh hỏa chập chờn lắt lay.

Bàn tay Tô Hiểu cứ thế xuyên thẳng qua, cánh tay vẫn nằm ngay giữa tâm lửa, nhưng hắn lại chẳng cảm nhận được chút bỏng rát nào.

Ngọn lửa cứ lẳng lặng trôi nổi ở đó.

Tựa như nó vốn không hề tồn tại trong không gian này.

Có thể nhìn thấy, nhưng lại không thể chạm vào.

Tô Hiểu ngẩn người.

Hắn rụt tay về, thử lại lần nữa.

Vẫn xuyên qua như cũ.

“Rốt cuộc là chuyện gì đây?!” Hệ thống nhìn đóa hỏa liên không thể chạm tới, cả cái hệ thống đều ngây dại.

Chuyện này... chuyện này không đúng.

Dựa theo những mảnh vỡ mà nó thu thập được từ thiên đạo, rõ ràng nơi này phải có dị hỏa mới đúng!!!

Mà ngọn lửa cũng quả thực đang ở ngay đây.

Tại sao?

Rốt cuộc là tại sao?

“Hừ...”

Ngay lúc này, Mỹ Đỗ Toa đang giao chiến với đám người bỗng bật cười lạnh lùng, liếc mắt nhìn Tô Hiểu: “Bổn vương đã cất công bày ra ván cược này, thì sao có thể thực sự đặt Thanh Liên thiên hỏa ở đây để các ngươi dễ dàng chiếm đoạt chứ? Các ngươi tưởng bổn vương ngốc chắc?”

“Ngọn lửa này chẳng qua chỉ là hình chiếu được tạo ra từ trận pháp mà thôi.”

“Khí tức, hình dáng, tất cả đều giống hệt Thanh Liên thiên hỏa thật, mục đích chính là để dụ các ngươi tới đây.”

“Sao có thể như thế!”

Võ Thiên Hành trợn trừng hai mắt, kinh hô thành tiếng.

“Dị hỏa là vật trời sinh đất dưỡng, nếu cưỡng ép di dời ắt sẽ bùng phát phản phệ, sao nó có thể rời khỏi nơi giáng sinh được?”

“Ngươi nói không thể là không thể sao? Những chuyện ngươi không biết còn nhiều lắm.” Mỹ Đỗ Toa cười nhạt, đây cũng là thủ đoạn nàng học được từ cuốn sách nhỏ kia.

Sắc mặt Võ Thiên Hành xanh mét, nhưng cũng chẳng thể phản bác được lời nào.

Bởi lẽ sự thật đã rành rành ngay trước mắt.

Bọn họ đều bị ả đàn bà này chơi một vố đau.

“Sư huynh...” Nhìn Tô Hiểu đang đứng ngây ra đó, đám người Tần Khả Nhi đang hợp lực ngăn cản chiến binh Xà Nhân tộc không kìm được mà nhìn hắn bằng ánh mắt thương xót.

Tốn bao nhiêu công sức như vậy, cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không.

Đổi lại là ai thì cũng khó chịu thôi nhỉ?

Nào ngờ nội tâm Tô Hiểu lúc này lại đang cuồng hỉ, vui sướng khôn xiết, hắn không ngừng gào thét trong lòng.

Tốt quá rồi! Tốt quá rồi!

Ta biết ngay mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy mà.

Thiên mệnh chi tử quả nhiên là thiên mệnh chi tử, cơ duyên thuộc về hắn thì không một ai có thể cướp đi được!

Cứ nghĩ đến việc những lo lắng ban nãy đều là thừa thãi.

Tô Hiểu lại nhịn không được muốn bật cười.

Không, không được! Vẫn chưa thể cười, nếu cười vào lúc này thì nhân thiết sẽ sụp đổ mất, cứ nhịn thêm chút nữa vậy.

Tô Hiểu thở dài một hơi, giả vờ thất vọng quơ tay vớt vát thêm cái nữa, sau đó xoay người bay về phía các sư muội, cùng san sẻ áp lực từ đám chiến binh Xà Nhân tộc.

Còn Diệp Thục...

Hắn thấy tình thế không ổn nên đã sớm lùi về một góc an toàn, lẳng lặng đứng xem màn kịch nực cười này.

“Chỉ có thể nói, quả không hổ là Mỹ Đỗ Toa nữ vương sao?”

Hắn chợt nhớ lại lần đó ở trong viện, Mỹ Đỗ Toa đột nhiên ghé thăm nhưng không xem múa, mà lại dựng một đài cao ngay giữa trung tâm thành, để các cô nương biểu diễn cho tất cả mọi người cùng xem.

Vẫn nhớ nàng từng nói – muốn xem màn biểu diễn của hắn làm kinh ngạc mọi người.

Thì ra ngay từ lúc đó, nàng đã nhìn thấu thân phận của hắn, sau đó lợi dụng ký ức trọng sinh để giăng ra cái bẫy này, mục đích chính là dụ tất cả tới đây để một mẻ hốt gọn.

Nhưng mà... nhưng mà...

Diệp Thục ngẩng đầu, nhìn lên chiến trường phía trên.

Cho dù nàng giăng bẫy thành công, lại mượn nhờ hoàng đạo long khí giúp thực lực cao hơn những kẻ khác một bậc, thì cũng không thể nào hạ gục được cả bốn vị hóa thần đang có mặt tại đây.

Đó là chưa kể đến một Băng Huyền Tử cùng cảnh giới với nàng.

Chẳng lẽ tình báo của đối phương xảy ra sai sót, không ngờ tới việc lại có nhiều người kéo đến như vậy sao?

Vậy tại sao nàng vẫn muốn cưỡng ép giữ chân mọi người?

Tại sao?

Rốt cuộc là tại sao?

Ngay lúc hắn đang mải suy tư, ngay cái khoảnh khắc tất cả mọi người đều đang chấn động vì linh hỏa không có ở đây, dẫn đến việc mất đi mục tiêu mà tạm thời ngừng tay...

Một đạo kiếm quang, tựa tia chớp xé trời, chớp mắt đã lao tới.

Đột ngột xuyên thủng... lồng ngực Diệp Thục!

Phụt!

Máu tươi văng tung tóe, Diệp Thục phun ra một ngụm máu, cả người lảo đảo lùi lại. Những ngón tay hắn ôm chặt lấy lỗ thủng to bằng cái bát trên ngực, sâu trong ánh mắt vẫn còn đọng lại vẻ khó tin.

Hắn ngẩng đầu, nhìn về hướng đạo kiếm quang vừa bay tới. Nơi đó, một bóng người mặc tử y đang chầm chậm thu hồi trường kiếm.

Tất cả mọi người đều sững sờ, bao gồm cả Mỹ Đỗ Toa nữ vương.

Không một ai ngờ được, Mộ Vân Hi lại thừa dịp này để đi hạ sát một nhân vật nhỏ bé mới chỉ ở Trúc Cơ kỳ.

Thế nhưng, ánh mắt nàng vẫn lạnh lẽo vô tình, chẳng hề có lấy nửa điểm áy náy.

Nếu nơi này đã không có dị hỏa, vậy thì tiện tay giết chết kẻ tương lai sẽ mang đến tai họa cho Thanh Huyền tông, cũng coi như chuyến đi này không uổng công vô ích.

Phịch!

Tô Hiểu ban nãy còn đang vui sướng hớn hở trong lòng, nay bỗng quỳ rạp xuống đất. Hắn ngây dại nhìn chằm chằm vào lỗ thủng trên ngực Diệp Thục, trong đầu chỉ còn văng vẳng hai chữ "xong đời"!!!

Nam chính chết rồi, kịch bản còn tiếp tục thế quái nào được nữa?

Diệp Thục ôm lấy lỗ thủng trên ngực, cả người ngây ra trọn ba giây mới kịp phản ứng lại.

Mình dường như... sắp chết rồi?

Cứ thế này... mà chết sao?

Hắn ngẩng đầu, trên mặt hiện lên một nụ cười tái nhợt, tựa như bi ai, tựa như than thở, nhưng cuối cùng lại hóa thành sự thanh thản buông xuôi.

“Vốn là càn khôn một hạt mầm,

Nào ngờ kiếp số rợp thương khung.

Giả hóa thành chân, chân cũng giả,

Tranh giành sắc tướng, sắc thành không.

Máu nhuộm đài sen không hối tiếc,

Kiếp này chẳng phụ một kiếm hùng.

Nếu hỏi thiên mệnh về nơi đâu,

Mệnh định phù sinh một giấc không.”

Cùng với tiếng thở dài cuối cùng buông xuống, hắn không còn chống đỡ nổi nữa, thân thể cứ thế ngã ngửa ra phía sau.

Diệp Thục.

Chết.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!