Chương 81: Tẩy tận chì hoa
Ánh trăng như bạc.
Bên ngoài toa lạc đà tĩnh lặng như tờ, không có một chút động tĩnh nào.
Tiếng ván gỗ ma sát với bãi cát len lỏi vào cơ thể mỗi người một cách vô thanh vô tức.
Bọn họ đã sớm quen rồi, quen với tiếng chửi bới thúc giục của gã đàn ông mỗi khi toa lạc đà dừng lại.
Nhưng giờ đây lại chẳng có gì cả.
Chỉ có bóng tối.
Sự tĩnh mịch đáng sợ.
Cùng tiếng thở dốc đầy căng thẳng của mỗi người.
Là có sa phỉ chặn đường cướp bóc, đang thương lượng, bọn họ sắp sửa chuyển từ địa ngục này sang địa ngục khác? Hay là gặp phải thiên tai bão cát khủng khiếp, gã đàn ông đã bỏ mặc bọn họ mà chạy trốn? Hay là...
Trong lòng mỗi người đều có hàng vạn suy nghĩ.
Tiểu Thanh Li nhạy bén cảm nhận được nỗi sợ hãi vô hình tỏa ra từ những người xung quanh, nàng vô thức thu nhỏ cơ thể, nắm chặt lấy vạt áo của Thanh Diên.
"Diên tỷ tỷ... muội sợ..."
"Đừng sợ."
Thanh Diên nhẹ nhàng vỗ về bàn tay nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt hướng về tấm rèm che trước tấm ván gỗ.
Tấm rèm kia chính là bức bình phong ngăn cách bọn họ với thế giới bên ngoài.
Cứ tiếp tục thế này không phải là cách.
Thanh Diên bỗng nhiên đứng dậy, đi ra bên ngoài, những bán xà nhân xung quanh đều chăm chú nhìn theo bóng lưng của nàng, nhìn nàng từng bước đi tới trước tấm rèm, sau đó vén lên, bước ra ngoài.
Bên ngoài tấm rèm là một vùng cát trắng như bạc.
Những chuyện xảy ra sau đó thì không thấy được nữa.
Bởi vì tấm rèm đã bị hạ xuống.
Mọi người đều mím chặt môi, đăm đăm nhìn vào tấm rèm, Tiểu Thanh Li ngồi xổm trên mặt đất, đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ bất an.
Chỉ một lát sau.
Tấm rèm lại được vén lên.
Bên ngoài vẫn là một vùng cát trắng như bạc, Thanh Diên bước trở vào, hạ tấm rèm xuống.
"Không có chuyện gì xảy ra cả."
Nàng nói.
Gần như cùng lúc đó.
Sột soạt sột soạt...
Tiếng ván gỗ bị hoang đà kéo đi lại vang lên lần nữa, vạch ra một vệt dài trên bãi cát.
Dù cho mọi người vẫn im lặng.
Nhưng cảm giác đè nén vô hình kia đã âm thầm tiêu tán.
"Diên tỷ tỷ..." Tiểu Thanh Li vội vàng tiến lên, rụt rè nắm lấy tay Thanh Diên, "Bên ngoài có gì thế tỷ?"
"Tỷ đi ra ngoài, viên trưởng không bắt nạt tỷ chứ?"
Thanh Diên ngẩn ra, sau đó mỉm cười.
"Bên ngoài có trăng, có cát, nhưng cũng chẳng có gì cả, viên trưởng cũng không bắt nạt tỷ."
"Ồ..."
Tiểu Thanh Li gật đầu, lại kéo nàng ngồi xuống một góc, hai tay chống cằm, khẽ lẩm bẩm: "Diên tỷ tỷ, tỷ nói xem khi nào đại ca ca mới đến cứu chúng ta?"
"Nếu như đại ca ca có thể đến sớm một chút..."
Nàng nhắm mắt lại, hai tay chắp trước ngực, cầu nguyện: "Tiểu Thanh Li nguyện ý dùng ba tháng không ăn mì để đổi lấy, không, một năm không ăn mì để đổi lấy."
Thanh Diên ngẩn người một lát, sau đó cười xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng: "Sẽ thôi, rất nhanh thôi."
"Hì hì... Đợi sau này Thanh Li lợi hại rồi, thức tỉnh cái thể chất gì đó, là có thể bảo vệ Diên tỷ tỷ không bị bắt nạt nữa, cũng có thể bảo vệ nhiều người giống như chúng ta hơn." Tiểu Thanh Li khua khua nắm tay nhỏ, đôi mắt sáng lấp lánh.
Nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt Thanh Diên lộ vẻ phức tạp.
Cũng không biết đang nghĩ ngợi điều gì.
........Khi tấm rèm của toa lạc đà lại một lần nữa được vén lên, đập vào mắt là một tòa dục quán"Chuyện này..."
Thân hình Thanh Diên rõ ràng cứng đờ lại một chút.
"Muội đã là người lớn rồi, chuyện thế này sao có thể để người khác giúp chứ?"
"Không chịu, không chịu đâu, muội cứ muốn Diên tỷ tỷ giúp muội cơ!" Tiểu Thanh Li nũng nịu, cái đầu nhỏ cọ qua cọ lại trong lòng nàng.
"Chuyện này... được rồi..."
Thanh Diên bất lực, do dự một lát rồi vẫn gật đầu.
"Mau đến đây đi, muội chuẩn bị xong rồi!" Tiểu Thanh Li đi tới bên hồ nước, thoải mái híp mắt lại.
Dưới sự ảnh hưởng của hai người, những người khác cũng dần cởi mở hơn, đùa giỡn nô đùa trong hồ nước, nhất thời, tiếng cười nói vui vẻ ngập tràn khắp gian phòng tắm này.
"Thật tốt đẹp biết bao."
Nhìn mọi người đang cười đùa trong làn nước suối, Diệp Thục nở nụ cười từ tận đáy lòng, khóe miệng rốt cuộc cũng chảy ra nước dãi hạnh phúc.



