Trong chớp mắt, Bách Lý Tân Minh cùng chư vị trưởng lão đồng loạt biến sắc.
Ánh mắt của vị trưởng lão râu hùm lướt qua Trần Cảnh, dừng lại trên người Ngụy Hoài vẫn luôn im lặng nãy giờ ở phía sau.
Bọn lão biết rõ Ngụy Hoài. Y là người có thâm niên trong Lục Phiến Môn, lại là tâm phúc của Hàn Đồng Tiêu. Cho dù cùng mang thân phận tử y, địa vị của y nhất định phải xếp trên Trần Cảnh.
Trưởng lão râu hùm cất giọng ồm ồm:




