Trăng treo giữa đỉnh trời.
Vương Xung nhẹ nhàng lay vai Trần Cảnh, ra hiệu đổi gác.
Trần Cảnh mở mắt, gật đầu nhận lấy vị trí gác đêm, để Vương Xung tựa lưng vào vách đá chợp mắt.
Đúng lúc này, dưới khe núi chợt vang lên tiếng bụi rậm xào xạc dồn dập.
Không phải gió thổi, mà là có người tới!
Trần Cảnh lập tức nắm chặt bạch cán thương, Vương Xung cũng đồng thời mở bừng mắt, một tay đã siết chặt thiết thương.
Hai người im lặng nhìn nhau, Vương Xung đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu giữ im lặng, rồi hất đầu về phía cửa hang.
Ánh trăng lọt qua kẽ lá của đám dây leo dại.
Chiếu xuống khe núi nửa sáng nửa tối.
Trần Cảnh ghé sát cửa hang, mượn lùm dây leo che chắn mà nhìn ra ngoài.
Dưới khe núi, hai bóng người lảo đảo lao tới.
Kẻ đi đầu mặc trường bào màu xanh, vạt áo đã rách bươm vài chỗ, bước chân chạy xiêu vẹo, vẻ mặt hoảng loạn tột độ.
Nhờ ánh trăng, Trần Cảnh nhận ra người vừa tới.
Chính là Bạch quản sự của dược hành Bạch Mã.
Theo sát phía sau gã là một tên tiêu sư toàn thân đẫm máu.
Trên vai tên tiêu sư hằn một vết chém sâu hoắm tận xương, nửa ống tay áo ướt đẫm máu tươi, nhưng gã vẫn siết chặt thanh đao, liều mạng bảo vệ phía sau Bạch quản sự.
Trong lòng Trần Cảnh khẽ động.
Không ngờ bọn họ cũng trốn thoát được ra ngoài.
Bạch quản sự chạy vào khe núi, chân vấp một cái liền ngã nhào xuống đống đá vụn. Tên tiêu sư vội vươn tay định dìu gã đứng dậy, nhưng còn chưa kịp cúi người xuống.
Từ bên ngoài khe núi đã vang lên một tràng cười thô lỗ.
"Chạy đi đâu!"
Hai bóng người từ lối vào khe núi lao tới truy sát.
Kẻ dẫn đầu vóc dáng cao gầy, tay lăm lăm thanh quỷ đầu đao, thân pháp linh hoạt như vượn, chỉ vài cú nhảy vọt đã áp sát ngay trước mặt tên tiêu sư.
Quỷ đầu đao mang theo tiếng xé gió chói tai, bổ thẳng xuống đỉnh đầu.
Tên tiêu sư gượng sức vung đao đỡ gạt. "Keng" một tiếng, tia lửa bắn tung tóe, cả người gã bị chấn động lùi lại mấy bước liền.
"Ở yên đây, đừng động đậy!"
Giọng nói của Vương Xung nổ vang bên tai Trần Cảnh. Lời còn chưa dứt, vị lão giáo đầu này đã xách thương lao vút ra ngoài.
Ban ngày là do lực lượng hai bên quá mức chênh lệch, cả trăm tên quây đánh hai mươi người, ra oai anh hùng lúc đó chỉ có nước nộp mạng.
Nhưng lúc này thì khác, đối phương chỉ có hai tên, bọn họ lại đang nấp trong bóng tối, hoàn toàn có cơ hội cứu người.
Vương Xung không phải loại người thấy chết mà không cứu. Thân là giáo đầu đoàn luyện của trấn Song An, gã tự có giới hạn và nguyên tắc của riêng mình.
Vương Xung từ sau lùm dây leo đột ngột lao ra, kéo theo tiếng gió rít vù vù.
Chỉ vài sải bước đã rút ngắn khoảng cách.
Thiết thương xuất ra như rồng, đâm thẳng một nhát vào giữa tâm lưng tên sơn tặc gầy còm.
Tên sơn tặc kia đang vung đao chém thẳng vào cổ tên tiêu sư, lưỡi đao chỉ còn cách yết hầu chưa đầy ba tấc, đột nhiên lại nghe thấy kình phong rít gào sau lưng.
Gã cưỡng ép thu hồi đao thế, trở tay vung đao chống đỡ đòn đánh từ phía sau.
"Keng" một tiếng, quỷ đầu đao va chạm nảy lửa với thiết thương. Đồng tử Vương Xung đột ngột co rút, cú đâm dốc toàn lực của gã vậy mà lại bị gạt phăng ra.
"Còn có viện binh sao?"
Tên sơn tặc cao gầy lùi lại hai bước, nghiêng đầu đánh giá Vương Xung một lượt. Trên mặt gã chẳng những không chút hoảng sợ, ngược lại còn nở một nụ cười lạnh lẽo: "Lại thêm một kẻ đến nộp mạng."
Lời còn chưa dứt, thân hình gã đã thoắt cái lao tới.
Quỷ đầu đao đã bổ thẳng đến ngay trước mặt Vương Xung.
Vương Xung vội hoành thương chống đỡ. Keng! Keng! Keng!
Liên tiếp đỡ ba đao, mỗi lần đỡ một đao, gã lại phải lùi về sau một bước.
Đao pháp của tên sơn tặc này vừa nhanh vừa hiểm, lực đạo lại nặng nề. Vương Xung vốn xuất thân từ biên quân, thương pháp vô cùng vững vàng.Nhưng dưới thế công như cuồng phong bão táp của đối phương, gã vậy mà chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ.
Gã tiêu sư bị thương kia kịp thở lấy hơi, nghiến răng lao tới giáp công, hai người hợp lực mới miễn cưỡng giữ vững được trận tuyến.
Nhưng dẫu vậy, tên sơn tặc gầy gò kia tay lăm lăm cây quỷ đầu đao chém trái bổ phải, thân hình linh hoạt tựa vượn, dưới đòn hợp kích của hai người vậy mà vẫn có thể tìm được sơ hở để phản đòn.
Giao thủ mới hơn mười chiêu.
Trên cánh tay gã tiêu sư lại thêm một vết thương mới, máu tươi men theo cổ tay chảy ròng ròng, đến đao cũng sắp cầm không vững.
Trần Cảnh nấp trong bóng tối nhìn mà lòng thắt lại.
Thực lực của Vương Xung ra sao hắn nắm khá rõ, hẳn là cũng đạt tới tối thể đại thành, căn cơ thâm hậu hơn hắn rất nhiều, chỉ là đang kẹt ở bình cảnh mà thôi.
Thế nhưng tên sơn tặc trước mắt này lấy một địch hai không những vẫn dư dả sức lực, mà thậm chí còn lờ mờ có chiều hướng áp đảo ngược lại.
Tên sơn tặc này rõ ràng mạnh hơn Vương Xung một bậc, căn cơ của gã, e rằng đã vượt trên cả tối thể.
Tốc độ và lực đạo của gã so với mấy vị bổ khoái Lục Phiến Môn cũng chẳng hề kém cạnh. Dĩ nhiên là không tính Lê Định Phương, võ công của Lê Định Phương nghiễm nhiên đã ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Đúng lúc này, tên sơn tặc gầy gò vung đao ép lùi cả Vương Xung lẫn gã tiêu sư, ngoảnh đầu mất kiên nhẫn quát tên sơn tặc còn lại:
"Còn ngơ ra đó làm gì! Kẻ mặc áo dài kia hẳn là một tên quản sự!"
"Bắt lấy gã!"
Bạch quản sự vốn đang nấp sau đống đá vụn đằng xa.
Nghe vậy liền sợ tới mức mặt mày trắng bệch, vội xoay người vừa lăn vừa bò chạy thục mạng vào sâu trong khe núi.
Tên sơn tặc kia nghe lệnh liền đuổi theo.
Gã tuy không lợi hại như tên sơn tặc gầy gò kia, nhưng cước bộ so với một kẻ không biết võ công như Bạch quản sự lại nhanh hơn chẳng biết bao nhiêu lần.
Chỉ dăm ba bước gã đã đuổi tới sát lưng Bạch quản sự, cười quái gở rồi vươn tay chộp lấy vai ông ta.
Bạch quản sự chỉ cảm thấy sau lưng có một luồng gió tanh ập tới.
Chân tay bủn rủn, "bịch" một tiếng ngã nhào ra đất.
Ông ta tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại, thầm nghĩ cái mạng này hôm nay coi như bỏ lại chốn hoang sơn dã lĩnh này rồi.
Vút.
Một tiếng xé gió cực nhẹ, cực nhanh vang lên.
Tên sơn tặc chợt thấy trong bóng tối phía trước dường như có một vệt ngân quang lóe lên.
Bạch quản sự chờ mãi không thấy đau đớn ập đến, bèn chậm rãi mở mắt ra.
Lại trông thấy trên yết hầu tên sơn tặc đuổi theo mình đã xuất hiện một lỗ máu, máu tươi đang ọc ọc trào ra ngoài.
Tên sơn tặc trợn tròn mắt, miệng há hốc.
Gã muốn gào lên nhưng chẳng thể phát ra chút âm thanh nào, cả người cứng đờ tại chỗ, chao đảo hai cái rồi "bịch" một tiếng ngã rầm xuống đất.
Trần Cảnh bước ra từ bóng râm của vách đá, mũi bạch cán thương trong tay vẫn còn đang nhỏ máu.
Ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt trẻ tuổi của hắn, thần sắc lạnh lùng điềm tĩnh, không có mảy may hoảng loạn.
Bạch quản sự mừng rỡ như điên, gần như bật dậy từ dưới đất: "Trần huynh đệ! Ta biết ngay là đệ cũng ở đây mà!"
"Ngươi tự bề cẩn thận."
Trần Cảnh nhắc nhở một câu.
Ánh mắt đã phóng về phía chiến đoàn bên Vương Xung.
Tên sơn tặc gầy gò thấy đồng bọn bị giết, hung quang trong mắt bùng lên dữ dội, nhưng gã lại bị Vương Xung cùng gã tiêu sư quấn chặt lấy, nhất thời không dứt ra được.
Trần Cảnh hít sâu một hơi, ánh mắt ngưng đọng.
Tên sơn tặc này cực kỳ hung hãn, khác xa đám ô hợp mà hắn từng hạ gục trước đó.
Hắn hiểu rõ, bọn họ bắt buộc phải mượn ưu thế số lượng để hạ gục tên sơn tặc này, bằng không chắc chắn sẽ bị gã bẻ gãy từng người một.
Trần Cảnh nâng bạch cán thương trong tay lên.
Hắn vận chuyển mãnh hổ tráng, khí huyết toàn thân cuộn trào, cả người tựa như một con mãnh hổ đang xuyên qua rừng rậm, từng bước từng bước tiến lại gần chiến đoàn.Trần Cảnh nhận ra thân pháp của đối phương vô cùng nhanh nhẹn.
Nóng vội ra tay chỉ làm rối nhịp độ của hai người Vương Xung. Hắn đang chờ một thời cơ, bắt buộc phải mượn lúc đối phương lộ ra sơ hở để một kích đoạt mạng.
Đúng lúc này, tên sơn tặc tinh gầy vung đao chém lùi gã tiêu sư, đang định xoay người đối phó Vương Xung, sau lưng chợt lộ ra sơ hở trong chớp mắt.
Trần Cảnh không hề do dự.
Chân dậm mạnh xuống đất, cả người hắn lao vút đi tựa như mãnh hổ vồ mồi.
Kình lực của mãnh hổ tráng từ eo hông quán thông thẳng ra mũi thương, thương xuất như rồng, mũi bạch cán thương nhắm thẳng hậu tâm tên sơn tặc đâm tới.
Đường thương này vừa nhanh vừa chuẩn, góc độ vô cùng hiểm hóc.
Nhưng phản ứng của tên sơn tặc lại quá đỗi mau lẹ.
Ngay khoảnh khắc mũi thương vừa chạm tới người, gã đã gồng sức vặn mình né đi chỗ hiểm. Mũi thương cắm vào lưng phải của gã, nhưng chỉ ngập được vài tấc đã bị thớ cơ cùng gân cốt cản lại, chỉ gây ra vết thương nhẹ.



