Cũng may khinh công của Trần Cảnh lúc này đã không còn như xưa. Sự nhẹ nhàng và linh hoạt của Hạc vũ cửu thiên giúp hắn tung người bay vọt giữa chốn rừng núi mà chẳng khác nào đi trên đất bằng.
Chỉ cần thu liễm khí tức, mượn tán cây rậm rạp làm vật che chắn.
Dù cho đám thủy phỉ trên tháp canh có trợn trừng mắt, cũng đừng mong phát hiện ra hành tung của hắn.
Trần Cảnh nhanh chóng đi đến tận cùng thủy đạo.




