Thế nhưng, khi tay Mộ Dung Âm vừa chạm vào cây cổ cầm kia, trong đầu nàng bỗng vang lên một đoạn giai điệu tràn ngập sự ô uế và tà ác.
Giai điệu này vốn là một đoạn kinh văn mà Huyễn Âm môn dùng để ca tụng Linh Âm chi chủ, chẳng hiểu sao lúc này lại trở nên quỷ dị đến thế.
Ngay sau đó, Mộ Dung Âm có cảm giác đôi tay mình đang chạm vào một lớp da trơn trượt, nhớp nháp.
Nàng cúi đầu xuống, bàng hoàng phát hiện thân cổ cầm đã biến thành một cái xác thối rữa, còn dây đàn thình lình lại là những đoạn mạch máu kéo dài từ thi thể ấy ra.




