Nhìn thần sắc của lão, Liễu Thừa Phong đã biết lão thất bại, bèn nở nụ cười như có như không.
“Đại tiên sinh chớ vội, hay là cứ hạ trại trước, ổn định lại rồi từ từ bàn tiếp.”
Phạm Đà cười khan một tiếng, trong lòng nóng như lửa đốt. Lão không khuyên nổi phụ thân mình, mà Liễu Thừa Phong thì đã tìm tới tận cửa.
“Chuyện này không có gì phải bàn nữa.”




