"Nửa năm trước bang chủ đã từng trách phạt ngài. Nếu lần này lại không giao đủ hàng, tiểu nhân lo rằng bang chủ sẽ lại trọng phạt thiếu bang chủ."
Vẻ mất kiên nhẫn trên mặt Từ Văn Thụy càng đậm, y đột ngột quay phắt lại, ánh mắt âm chí quét qua tên hộ vệ, hừ lạnh một tiếng: "Ngươi dám lấy cha ta ra để chèn ép ta?"
"Tiểu nhân không dám."
Thấy thế, Từ Văn Thụy mới hừ lạnh, giọng điệu mang theo luồng lệ khí ngang ngược: "Không đủ thì không biết đi bắt thêm mấy đứa nữa sao? Lũ phế vật! Cốc Sơn thành hết người rồi thì cút đến Bách Dương phủ cách đây năm trăm dặm cho lão tử! Địa giới rộng lớn như thế, dăm ba đứa sơ nữ mà cũng không bắt về được, thế thì nuôi lũ phế vật các ngươi để làm cái gì hả?"




