Dương Diễm tức thì nghẹn lời, nhưng ngay sau đó lại dõng dạc nói: "Chuyện đó sao giống nhau được! So không lại là một chuyện, nhưng sư huynh đã lợi hại như thế, đương nhiên phải để huynh ấy chỉ dạy chúng ta nhiều hơn rồi."
Lời này vừa thốt ra, đến cả Chu Chỉ Nhược cũng không nén nổi tiếng cười.
Bên ngoài đình tuyết rơi lặng lẽ, bên trong đình bếp than ửng hồng, tiếng trò chuyện rủ rỉ của hai người vang lên giữa đất trời tĩnh lặng, mang lại cảm giác vô cùng ấm áp.
Cười xong, Dương Diễm lại nâng chén trà lên nhấp từng ngụm nhỏ, nhưng ánh mắt thi thoảng vẫn vô thức hướng về phía sâu trong rừng.




