Vài hơi thở sau, nương theo ngọn gió, Chu Chỉ Nhược đáp xuống trước mặt Cố Thiếu An. Thấy nàng khẽ nhíu mày, hắn chủ động lên tiếng hỏi: “Sư tỷ, có chuyện gì sao?”
Chu Chỉ Nhược dùng chân nguyên truyền âm: “Sư đệ, ba canh giờ trước, trưởng lão và đệ tử trấn thủ Gia Định phủ phát hiện một nữ tử mặc áo trắng, mái tóc bạc phơ gây chuyện trong thành bèn tiến tới ngăn cản. Nữ tử kia vì chút xích mích lời qua tiếng lại đã ra tay đả thương bọn họ. Sư phụ nhận được tin truyền đến đã vội vã chạy tới Gia Định phủ. Trên núi có sư thúc thấy đệ đi về phía Tôn tiền bối, nên sư phụ bảo tỷ tới đây thông báo cho đệ.”
Nói đến đây, ánh mắt nàng như vô tình lướt qua Giang Nam Nguyệt, rồi tiếp tục truyền âm: “Theo lời trưởng lão bị thương thuật lại, kẻ ra tay chính là một nữ tử áo trắng, mái tóc bạc phơ.”
Nghe Chu Chỉ Nhược nói vậy, ánh mắt Cố Thiếu An trầm xuống, hắn ngước nhìn Giang Nam Nguyệt ở phía đối diện.




