Tô Ly nhận lấy bức thư Khang Quảng Lăng đưa tới, bóc lớp sáp niêm phong, mở trang thư ra.
Nét chữ của Độc Cô Dục vẫn sắc bén như xưa, bút phong tựa kiếm, lực thấu mặt giấy. Thế nhưng so với ba năm trước, giữa những hàng chữ đã thêm vài phần trầm ổn, bớt đi chút phong mang. Hiển nhiên, hai năm ngao du bên ngoài đã giúp y trưởng thành không ít.
Trong thư ghi chép tường tận những trải nghiệm và tao ngộ của Độc Cô Dục suốt thời gian qua.
Nhưng trong đó có một chuyện lại khiến Tô Ly đặc biệt chú ý.




