Tâm trạng của Cưu Ma Trí đã lộ rõ hết trên mặt, Tô Ly dĩ nhiên sẽ không châm biếm thêm, cười nói: "Không sao, bọn họ không cần đại sư, đó là tổn thất của bọn họ. Nếu sau này đại sư không có việc gì, cứ ở lại Tiêu Dao phái ta. Đến lúc đó, ta sẽ đưa tất cả võ công có thể truyền ra ngoài vào Tàng Kinh các. Chỉ riêng việc đại sư từng nhiều lần cứu mạng ta, Tàng Kinh các này từ nay về sau sẽ mở cửa vĩnh viễn với đại sư, võ học bên trong tùy ý đại sư lật xem."
Tô Ly thành thật nói ra dự định của mình, bày tỏ ý muốn để Tiêu Dao phái làm chốn dừng chân cho Cưu Ma Trí.
Cưu Ma Trí tuy không còn là quốc sư Thổ Phồn quốc, nhưng vẫn là trụ trì của Đại Tuyết Sơn Đại Luân tự. Trước khi chính thức từ nhiệm, y vẫn phải giữ trọn đạo lý bề ngoài, xử lý êm đẹp công việc của Đại Tuyết Sơn Đại Luân tự.
Nghe vậy, nét mặt như vừa nhai phải chuột chết của Cưu Ma Trí lập tức tan biến, trong mắt bừng lên tinh quang, vội vàng hỏi: "Lời này của Tô thí chủ là thật sao? Võ học trong Tàng Kinh các thực sự cho phép tiểu tăng tùy ý lật xem?"




