Lâm Khắc khá hứng thú với hội tỷ võ kỵ sĩ ở Phong Nhiêu thành.
Dù sao thế giới này cũng chẳng có mấy trò tiêu khiển, lắm lúc Lâm Khắc rảnh rỗi đến phát chán, đi xem hội thao giải khuây một chút cũng hay.
Huống hồ hai cỗ Liệp Long nỗ của hắn cũng cần đến Phong Nhiêu thành để nhận, sẵn tiện đi một chuyến làm luôn một thể.
Cất thiệp mời đi, Lâm Khắc hỏi An Na: "An Na, nàng có muốn đến Phong Nhiêu thành không?"
An Na ngẩn người: "Hả?"
Lâm Khắc giải thích: "Tuy lâu đài vẫn chưa hoàn thiện, nhưng trên núi đã dựng xong một tòa biệt uyển, chỉ là chưa trang trí gì cả. Cho nên ta định đến Phong Nhiêu thành mua ít đồ nội thất cùng sơn trang trí mang về. Ngặt nỗi ta lại không rành mấy chuyện này, muốn nhờ nàng đi cùng để tham mưu giúp ta."
Nghe Lâm Khắc nói vậy, An Na tức thì kích động đáp: "Đi! Ta đi!"
Giúp gia đình sắm sửa nội thất, bài trí trang hoàng, đây chẳng phải là việc mà nữ chủ nhân của một gia tộc nên làm sao! Đây chính là biểu tượng quyền lực của nữ chủ nhân!
Quyền lực này, ta tuyệt đối không thể để lọt vào tay kẻ khác!
Lâm Khắc bị sự kích động đột ngột của An Na làm cho ngơ ngác, hắn chẳng hiểu nguyên do tại sao, đành lên tiếng:
"Vậy được, ta đi Mạc La Ni Tạp một chuyến trước, đợi ta về chúng ta sẽ cùng đến Phong Nhiêu thành."
Nói xong, Lâm Khắc cất bước rời đi.
Vừa bước ra khỏi cửa, thân hình Lâm Khắc chợt biến đổi, hóa thành một con chim ưng vỗ cánh bay vút lên không trung.
Kể từ khi có hầu phù chú để biến thành chim chóc, Lâm Khắc rất ít khi đi thuyền ra ngoài. Dù sao đi thuyền làm sao tiện lợi bằng tự mình bay đi?
Đi thuyền đến Mạc La Ni Tạp phải vượt qua hàng trăm dặm đường thủy, mất hơn một ngày trời.
Nhưng nếu hóa thân thành ưng mà bay, chưa đầy hai tiếng đồng hồ là tới nơi.
Đến pháp sư tháp như thường lệ, hắn quen cửa quen nẻo đi thẳng tới trước phòng của đại sư Phất Lạc Đức.
"Đại sư Phất Lạc Đức! Đại sư Phất Lạc Đức!"
Dường như tiếng gọi đã phá bĩnh chuyện tốt của vị chủ nhân nơi đây, một lúc lâu sau, cái giọng ồm ồm đầy cằn nhằn của Phất Lạc Đức mới từ khe cửa lọt ra.
"Ra đây, ra đây! Giục cái gì mà giục!"
"Két" một tiếng, cánh cửa lớn mở ra, Phất Lạc Đức sầm mặt thò đầu ra ngoài. Nhưng vừa nhìn thấy Lâm Khắc, gã lập tức thay đổi sắc mặt.
"Ồ, Lâm Khắc, là ngươi đấy à!"
"Mau vào đi, mau vào đi!"
Đứng trước vị khách sộp như Lâm Khắc, Phất Lạc Đức đành phải nén cơn cáu kỉnh xuống, mời hắn vào phòng làm việc rồi nói:
"Vừa định gửi tin cho ngươi, không ngờ chớp mắt ngươi đã tới nơi rồi."
Mắt Lâm Khắc sáng lên, hỏi: "Đồ của ta làm xong rồi sao?"
"Xong rồi, cũng phải xem ta là ai chứ."
Phất Lạc Đức đắc ý tự tâng bốc bản thân, tiếp đó hai tay khệ nệ bê ra một chiếc hộp hình chữ nhật cỡ lớn.
Đặt hộp lên bàn rồi mở ra, bên trong lộ ra một thanh đại kiếm hai tay sắc bén vô cùng, cùng với sáu thanh đoản kiếm chỉ dài chừng nửa mét.
Thanh đại kiếm vô cùng dày nặng, chỗ rộng nhất lên tới mười lăm phân, lưỡi kiếm cực kỳ sắc bén, mang lại cho Lâm Khắc một cảm giác vô cùng vững chãi.
Chiều dài tổng thể của thân kiếm cũng tới một mét ba, tính cả chuôi kiếm là một mét bảy, suýt soát bằng cả chiều cao lúc này của Lâm Khắc.
Hộ thủ được thiết kế thành hình một đôi cánh xòe rộng dùng để gạt đỡ đòn tấn công, khối đối trọng ở đuôi chuôi kiếm lại được tạo hình thành đầu Sư Thứu, nhìn tổng thể tựa như một con hùng ưng đang vỗ cánh bay cao.Lâm Khắc nhấc thanh Phong Bạo Chi Vũ mới lên, lập tức cảm nhận được sự đầm tay, vững chãi truyền đến.
Thanh kiếm này nặng ít nhất cũng phải hơn trăm cân!
Phất Lạc Đức thấy Lâm Khắc dễ dàng nhấc bổng thanh kiếm mới bằng một tay, trong mắt gã cũng lóe lên tinh quang.
Quả nhiên gã đoán không sai, tiểu tử trước mắt này tuyệt đối không đơn giản!
Sức mạnh của hắn vẫn đang không ngừng tăng lên!
Thật quá tuyệt vời!
Sau này, mọi loại vũ khí hạng nặng do ta thiết kế, hắn đều dùng được cả. Đối với một thợ rèn, chẳng còn gì sung sướng hơn chuyện này!
Phất Lạc Đức đắc ý giới thiệu: "Đây chính là Phong Bạo Chi Vũ sau khi được nâng cấp. Móng vuốt Sư Thứu đã ban cho nó sinh mệnh mới, giờ đây nó có thể chuyển hóa ma lực thành phong bạo và lôi điện. Vì thế, ta đã đặt cho nó một cái tên mới: Phong Lôi Bào Táo kiếm! Thấy sao hả?"
Nói xong, Phất Lạc Đức đầy mong chờ nhìn Lâm Khắc, bày ra vẻ mặt "mau khen ta đi".
Nhưng Lâm Khắc vừa nghe thấy cái tên này, tay bất giác run lên, suýt chút nữa đánh rơi thanh kiếm xuống đất.
Phong Lôi Bào Táo kiếm?
Cái tên quái quỷ gì thế này?
"Này, phản ứng chút đi chứ!"
Mãi không thấy Lâm Khắc tán dương, Phất Lạc Đức tức tối nhảy cẫng lên đá vào đầu gối hắn, khiến hắn dở khóc dở cười.
Lâm Khắc đành nhắm mắt dối lòng khen ngợi: "Khụ... cái tên này tuyệt lắm!"
"Ha ha ha, ta cũng thấy vậy."
Phất Lạc Đức vui vẻ vỗ vỗ sáu thanh kiếm còn lại trong hộp, nói tiếp: "Bộ kiếm này ngoài chủ kiếm ra thì còn sáu thanh tử kiếm, tất cả đều được đúc từ móng vuốt của con Sư Thứu dạo trước làm vật liệu chính. Ngày thường, ngoài việc dùng như đoản kiếm, ngươi cũng có thể dùng chủ kiếm hoặc ma khải để điều khiển tử kiếm từ xa. Dĩ nhiên, chuyện này phải biết lượng sức mà làm. Nếu không đủ bản lĩnh thì đừng hòng nghĩ tới việc điều khiển tất cả cùng lúc. Bình thường dùng một thanh, năm thanh còn lại để dự phòng là đẹp."
Lâm Khắc nghe vậy trong lòng khẽ động, lập tức rút một thanh đoản kiếm ra xem.
So với vẻ sắc bén bức người của Phong Lôi Bào Táo kiếm, thiết kế của đoản kiếm có phần qua loa hơn, chuôi kiếm và ngạnh kiếm trông hết sức bình thường.
Chỉ đến khi rút kiếm ra khỏi vỏ, những hoa văn màu tím nhạt tựa như lông vũ nổi lên trên lưỡi kiếm mới hiển lộ sự bất phàm của nó.
Đoản kiếm cầm trên tay cũng nặng trịch. Tuy tính cả chuôi kiếm chỉ dài nửa mét, nhưng trọng lượng lại vượt quá mười cân!
Còn nặng hơn cả đại kiếm hai tay của người bình thường!
Đã vậy, kiểu dáng của nó lại là kiếm một tay. Người bình thường mà xách thanh kiếm này ra chiến trường, vung chưa được mấy cái e là đã trật khớp tay rồi.
Tiếp đó, Lâm Khắc thử dùng Phong Lôi Bào Táo kiếm để thao túng tử kiếm. Ngay tức khắc, thanh tử kiếm liền vụt khỏi tay, nương theo ý niệm của hắn mà bay lượn khắp phòng.
Nhưng đúng như lời Phất Lạc Đức đã nói, thao túng tử kiếm phải biết lượng sức mà làm. Thứ này chẳng phải Vạn Kiếm Quy Tông, không phải cứ khống chế càng nhiều kiếm là càng lợi hại. Việc khống chế một thanh tử kiếm đã tương đương với nhất tâm nhị dụng.
Khống chế càng nhiều tử kiếm, tâm trí phải phân ra càng nhiều. Thao túng cả sáu thanh cùng lúc chính là nhất tâm thất dụng. Giữa chiến trường sinh tử mà chơi kiểu này thì quả thực là chê mình chết chưa đủ nhanh.
Tuy nhiên, Lâm Khắc có phù chú trợ lực, phần nào có thể nới lỏng giới hạn này đôi chút.
Dù sao mạnh hay yếu chỉ là chuyện nhất thời, còn ngầu hay không lại là chuyện của cả đời!
Trong lúc Lâm Khắc đang thử kiếm, Phất Lạc Đức lại đẩy ra một chiếc tủ.
"Tiếp theo mới là món chính đây!"
Phất Lạc Đức đưa một chiếc áo sơ mi trắng cùng quần dài màu đen cho Lâm Khắc, bảo hắn mặc vào.Ngay khoảnh khắc nhận lấy, Lâm Khắc đã cảm nhận được rõ ràng bộ y phục này không hề tầm thường.
Dù chất vải mềm mại, nhưng lại mang đến cảm giác vô cùng bền chắc, hoàn toàn không giống một tạo vật thuộc về thời đại này.
Nó giống như loại nhuyễn giáp do những cao thủ trên mạng ở kiếp trước dùng đủ loại vật liệu công nghệ hiện đại chế tạo ra hơn.
Không, phải nói là ưu việt hơn cả những vật liệu đó! Ít nhất thì bộ y phục này nếu không tận tay chạm vào, chỉ nhìn bằng mắt thường sẽ thấy chẳng khác gì y phục bình thường.
Lâm Khắc lên tiếng hỏi: "Đây là..."
Phất Lạc Đức giải thích:
"Đây là vũ trang y được dệt từ lông Sư Thứu, sau đó được gia hộ thêm ma pháp. Mặc vào đông ấm hạ mát, khả năng chống lại binh khí sắc bén cũng cực kỳ xuất sắc. Ngay cả những đòn nện từ vũ khí cùn như búa sắt, ma pháp trên áo cũng sẽ triệt tiêu phần lớn lực đạo. Kẻ khác muốn thực sự đả thương được ngươi thì chỉ có cách nện thẳng vào đầu, hoặc dùng kỵ thương đâm tới mà thôi."
"Ngoài ra, bộ vũ trang y này còn là trang bị quan trọng để liên kết với ma pháp khải giáp. Mặc nó vào, ngươi có thể triệu hồi ma pháp khải giáp từ xa bao bọc lấy cơ thể, đồng thời tăng cường mối liên kết giữa người dùng và khải giáp. Cho dù chỉ mặc một bộ phận, ngươi vẫn có thể mượn được một phần sức mạnh của ma pháp khải giáp, giúp ma pháp kỵ sĩ dễ dàng ứng phó với các tình huống bất ngờ. Trọn bộ còn đi kèm một đôi găng tay và mũ trùm đầu nữa."
Nghe Phất Lạc Đức nói vậy, Lâm Khắc lập tức chấn động.
Triệu hồi ma pháp khải giáp từ xa? Người Sắt phiên bản ma pháp sao?
Nhưng nghĩ lại, điều này càng làm Lâm Khắc trào dâng hứng thú.



