[Dịch] Tây Huyễn: Tay Cầm Mười Hai Phù Chú, Ta Tận Hưởng Cuộc Sống

/

Chương 69: Trẻ con im ắng, không ngủ thì cũng đang quậy phá

Chương 69: Trẻ con im ắng, không ngủ thì cũng đang quậy phá

[Dịch] Tây Huyễn: Tay Cầm Mười Hai Phù Chú, Ta Tận Hưởng Cuộc Sống

Nam Lân Sơn Vinh Đấu

8.047 chữ

31-07-2026

Nội Khắc nam tước dẫn Thứ Tư binh đoàn đến một gò đất nhỏ có tầm nhìn thoáng đãng, dự định dựng trại tại đây.

Lâm Khắc còn sai các mạo hiểm giả dưới trướng bố trí bẫy cảnh giới cách doanh trại hàng trăm mét.

Tuy Ca Bố Lâm có trí tuệ thấp kém, phần lớn chỉ dám luẩn quẩn quanh lãnh địa, nhưng cũng không thể không phòng.

Dù sao khả năng nhìn đêm của loài sinh vật này cũng vượt xa đám dân binh thông thường - những kẻ vốn mắc bệnh quáng gà do ăn uống thiếu thốn dầu muối.

Nếu xảy ra dạ chiến, Thứ Tư binh đoàn chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi lớn.

Đối với công việc phiền phức này, binh sĩ Thứ Tư binh đoàn chẳng hề có nửa lời oán thán.

Suốt thời gian qua, Lâm Khắc đã dùng thực lực hoàn toàn chinh phục bọn họ.

Đặc biệt là hắn còn biết trị thương cứu người.

Nếu không nhờ Lâm Khắc, tỷ lệ thương vong của cả binh đoàn e rằng đã tăng lên gấp đôi!

Trên chiến trường, chuyện thương nhẹ hóa thương nặng, thương nặng dẫn đến bỏ mạng là điều quá đỗi bình thường.

Bởi vậy, một khi binh đoàn trưởng đã ra lệnh, cứ ngoan ngoãn nghe lời mà làm việc, bớt cằn nhằn đi!

Cứ thế một đêm bình an vô sự trôi qua. Ngoại trừ vài tiếng gầm rú của ma thú hay cương thi văng vẳng giữa chốn hoang dã, Thứ Tư binh đoàn đã trải qua một đêm an toàn.

Nhưng Lâm Khắc hiểu rõ, trong bóng tối chắc chắn có thứ gì đó đang âm thầm dòm ngó bọn họ.

Đối phương không lập tức ra tay, một mặt là vì Thứ Tư binh đoàn đông người thế mạnh khó lòng đối phó, mặt khác chắc chắn là đang ủ mưu chơi một vố lớn!

Trẻ con im ắng, không ngủ thì cũng đang quậy phá!

Suy đoán này đã được kiểm chứng vào ngày hôm sau, khi các mạo hiểm giả và binh sĩ rời quân doanh, tỏa đi bốn phía càn quét ma thú.

Hơn mười đội càn quét phân tán ra ngoài, lúc trở về hầu như ai nấy cũng mang thương tích, thậm chí có mười mấy người đã vĩnh viễn nằm lại nơi hoang dã.

Trong số đó không thiếu những mạo hiểm giả lão luyện.

Những binh sĩ sống sót trở về ai nấy cũng kinh hoàng tột độ, nói năng lộn xộn báo cáo với Lâm Khắc rằng trong rừng rậm và lùm cây có ma quỷ.

Sau khi tổng hợp thông tin, Lâm Khắc liền hiểu rõ quái vật trong lời đám binh sĩ là thứ gì.

Đạo Tặc lang và Hoạt Hóa ma thọ.

Hai loại ma thú vô cùng phổ biến trong khu rừng này.

Loại trước thuộc ma thú cỡ trung, thể hình không khác mấy so với dã lang bình thường. Điểm khác biệt là chúng đã lột xác thành ma thú, trí tuệ được nâng cao hơn một bậc, đồng thời có thể thi triển một số phong hệ ma pháp đơn giản.

Bộ lông của chúng còn có khả năng phản quang, đạt tới hiệu quả tàng hình ở một mức độ nhất định. Lại thêm hành tung thoắt ẩn thoắt hiện như gió, nên mới được gọi là Đạo Tặc lang.

Còn loại sau lại thuộc ma thú cỡ lớn. Tuy sức mạnh không thể sánh bằng Mễ Nặc Đào Lạc Tư, nhưng nhờ đặc tính ngụy trang, khi đi trong rừng, thường chỉ đến khoảnh khắc ngay trước khi bị tấn công, người ta mới nhận ra đối phương là thọ tinh. Chúng quả thực xứng danh là bậc thầy ngụy trang chốn thâm lâm.

Tuy nhiên ma thọ cũng không quá đáng ngại. Loài ma thú này sẽ không dễ dàng rời khỏi nơi mình cắm rễ, chỉ cần không xâm phạm vào lãnh địa của chúng thì sẽ vô sự.

Đáng nói là Đạo Tặc lang... Lâm Khắc nhớ rõ loài sinh vật này vốn không bao giờ đường đột gây xung đột với con người. Dù sao xét về chiến lực chính diện, Đạo Tặc lang còn kém cả Thực Thi quỷ. Vậy mà bầy Đạo Tặc lang ở đây khi đối mặt với quân đội loài người chẳng những không lẩn tránh, ngược lại còn chủ động xuất kích.

"Chẳng lẽ trong bộ tộc Ca Bố Lâm còn có tát mãn sao?" Lâm Khắc nghĩ đến khả năng này.

Tên ngư nhân tát mãn trước đó từng dùng ma pháp nô dịch một con cự hình hải thú tấn công thành bảo lãnh chủ, giờ đây nếu ca bố lâm tát mãn trên đất liền dùng ma pháp điều khiển Đạo Tặc lang tập kích con người cũng là điều hoàn toàn có khả năng.Nhưng nếu đã vậy, trừ phi tiêu diệt tận gốc bộ tộc Ca Bố Lâm này, bằng không Lâm Khắc tuyệt đối không thể để binh sĩ và các mạo hiểm giả tiếp tục ra ngoài càn quét ma thú nữa. Nếu không, làm vậy chẳng khác nào tự mang mạng đi nộp.

Rõ ràng đối phương cũng đang ôm mưu đồ tiêu hao sinh lực của Thứ Tư binh đoàn, thế nên mới sai khiến bầy Đạo Tặc lang và Hoạt Hóa ma thọ tập kích đội càn quét.

"Đây là muốn ép chúng ta phải quyết chiến đây mà."

Lâm Khắc xoa cằm, trong lòng đã sớm có chủ ý.

Màn đêm buông xuống, Lâm Khắc thi triển biến hình thuật, hóa thành một con chim bay về phía thôn Nội Khắc.

Chẳng mấy chốc, Lâm Khắc đã nhìn thấy một ngôi làng của loài người hoang tàn đổ nát. Hàng loạt công trình bị bạo lực phá sập không thương tiếc, biến thành một bãi phế tích.

Giữa đống đổ nát, tốp năm tốp ba những con Ca Bố Lâm vẫn đang lục lọi tìm kiếm đồ xài được. Thỉnh thoảng, chúng lại lao vào đánh nhau sứt đầu mẻ trán chỉ vì một hòn đá trông có vẻ bắt mắt.

Còn lâu đài Nội Khắc được xây bằng đất và gỗ nằm trên ngọn đồi nhỏ ở rìa làng, lúc này đã trở thành sào huyệt của bầy Ca Bố Lâm.

Ngay giữa sân lâu đài, một đống thịt khổng lồ cao tới năm mét đang nằm chình ình.

Đó là một con Độc Nhãn cự nhân đang ngủ ngáy vang như sấm.

Con Độc Nhãn cự nhân này cao xấp xỉ mười mét, tay dài chân ngắn, cả người nhẵn thín không một sợi lông, trông hệt như một con tinh tinh đen trọc lóc bị phóng to lên hàng trăm lần.

Bên khóe miệng nó chìa ra hai chiếc răng nanh nhọn hoắt như ngà voi. Thứ này tuy chẳng có tác dụng gì thực tế, nhưng lại là vốn liếng để con đực của giống loài này khoe mẽ khi cầu hoan bạn tình vào mùa động dục, thậm chí còn quan trọng hơn cả "của quý" của bọn chúng.

Dù đang ngủ say, con Độc Nhãn cự nhân này vẫn không tháo mũ giáp và giáp bảo vệ đầu gối, ngay tầm tay còn đặt sẵn một cây gậy gỗ khổng lồ bọc sắt.

Chỉ riêng phần tay cầm của cây gậy đã to cỡ nửa mét, còn phần đầu bọc sắt thì đường kính lên tới tận hai mét.

Một gậy này mà nện xuống, e rằng kỵ sĩ lẫn chiến mã đều nát bét thành một đống thịt vụn.

Xung quanh sân lâu đài và trên tường thành vẫn còn vương vãi vô số vết máu cùng những thứ xú uế tởm lợm, đủ thấy nơi đây từng xảy ra thảm kịch kinh hoàng đến mức nào.

Lâm Khắc bay lượn quanh lâu đài hai vòng, xác nhận không có gì nguy hiểm mới hạ cánh. Vừa chạm đất, hắn lập tức dùng hầu phù chú biến thành mộng yểm viên.

Kế đó, hắn tàng hình, lặng lẽ áp sát Độc Nhãn cự nhân rồi bắt đầu thi triển nhập mộng ma pháp.

Đúng vậy, hắn muốn gieo ám thị vào tâm trí con Độc Nhãn cự nhân này.

Tinh thần lực của Độc Nhãn cự nhân vốn không mạnh, kẻ có trí tuệ cao nhất cũng chỉ ngang ngửa một đứa trẻ bảy tám tuổi, suy nghĩ vô cùng... "thuần khiết".

Ngay cả trong giấc mơ, gã cũng chỉ thấy toàn những món ngon ăn mãi không hết, cùng vài "mỹ nữ cự nhân" vây quanh dịu dàng hầu hạ.

Cảnh tượng này khiến Lâm Khắc xem mà buồn nôn, dù sao thì gu thẩm mỹ của Độc Nhãn cự nhân, hắn quả thực không sao ngấm nổi.

Nhưng điều này lại tạo thuận lợi cho hắn ra tay. Lâm Khắc dốc sức thi triển ma pháp, thậm chí còn dùng đến cả Dương phù chú để nhào nặn giấc mơ của Độc Nhãn cự nhân theo ý muốn. Đồng thời, hắn cũng khiến gã chìm vào giấc ngủ sâu, tránh việc gã đột ngột tỉnh giấc.

"Hạo Khắc! Hạo Khắc! Lũ Ca Bố Lâm da xanh chết tiệt kia đã lén nuốt riêng thức ăn của ngươi rồi!"

"Nhất là lão ca bố lâm tát mãn kia, lão dám lấy thức ăn vốn dĩ thuộc về ngươi đem đi nuôi bầy Đạo Tặc lang hệt như lũ ăn cắp! Lão chỉ chia cho ngươi một phần ít ỏi để dỗ dành ngươi bán mạng cho chúng, bắt ngươi đi đối phó với đám loài người khó nhằn!"

"Nếu không tin, ngươi cứ chờ đến ngày mai mà xem. Ngày mai khi quân đội loài người kéo đến, lũ Ca Bố Lâm nhất định sẽ tung bầy Đạo Tặc lang ra..."

Bên trong giấc mộng, Lâm Khắc thỏa sức ly gián mối quan hệ giữa Độc Nhãn cự nhân và bộ tộc Ca Bố Lâm, khiến gã khổng lồ này phải trải qua một đêm ngập tràn ác mộng.Hoàn tất việc gieo tinh thần ám thị, Lâm Khắc lặng lẽ tiến đến chỗ những kẻ đáng thương vẫn còn thoi thóp hơi tàn, ban cho bọn họ một cái chết dứt khoát.

Bọn họ đã vô phương cứu chữa, có người thậm chí còn bị hành hạ đến mức biến thành "nhân trệ", sống tiếp chỉ thêm phần đau đớn, cái chết lúc này ngược lại mới là sự giải thoát.

Giải quyết xong xuôi mọi việc, Lâm Khắc mới rời khỏi lâu đài Nội Khắc, quay về quân doanh để chuẩn bị cho trận chiến ngày mai.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!