Dứt lời, mặt Đạt Phù Ni Nhĩ đỏ bừng. Nàng cúi gằm mặt, đỉnh đầu bốc khói trắng hệt như một ấm nước đang sôi.
Thế nhưng Lâm Khắc hoàn toàn không biết câu nói kia có ý nghĩa gì trong văn hóa của tộc bán nhân mã.
Hắn chỉ thuận miệng nói: "Không ngờ nàng lại nhẫn tâm như vậy. Lúc này ta chỉ có mỗi một tọa kỵ là nàng thôi, nếu nàng không cho ta cưỡi nữa, thì ta biết cưỡi ai đây?"
Đạt Phù Ni Nhĩ khoanh tay trước ngực, cười lạnh: "Ta quản ngươi cưỡi ai chắc? Mà này, chẳng phải Ngải Lâm là Nham Long sao? Ngươi đi mà bàn bạc với nàng, sau này cứ cưỡi nàng đi."




