Hạ Lạc Đặc rốt cuộc cũng phải trả giá cho sự ngông cuồng đó. Ký ức về nửa sau của "cuộc chiến" đã bay sạch sành sanh, ý thức hoàn toàn chìm nghỉm trong từng đợt khoái cảm mãnh liệt dâng trào.
Thậm chí đến tận khi tỉnh giấc vào ngày hôm sau, nhìn trần nhà quen thuộc, nàng vẫn chẳng hề hay biết bản thân đã về phòng bằng cách nào.
Lúc lồm cồm bò dậy khỏi giường, Hạ Lạc Đặc lại cảm thấy toàn thân thần thanh khí sảng vô cùng, hoàn toàn không có chút cảm giác mệt mỏi hay di chứng gì sau một đêm cuồng nhiệt như lời đồn.
Thậm chí, nàng còn muốn "vận động buổi sáng" thêm một chút.




