Ba thành?
Nghe thấy con số này, dẫu là Mai Sâm cũng không khỏi dao động.
Nếu mỗi năm chỉ cần trả ba trăm kim tệ thì cũng không phải là không được.
Chỉ cần chống đỡ qua vài năm nay, đợi đảo La Mạn khôi phục nguyên khí là có thể dùng vũ lực xóa nợ rồi.
Dù sao qua mấy năm này, nội tiền lãi cũng bằng một ngàn kim tệ tiền gốc rồi, cái gã Cách Lý Phấn tước sĩ gì đó kia cũng chẳng tính là chịu thiệt!
Thế nên Mai Sâm không kìm được mà đưa mắt nhìn Lâm Khắc với vẻ tán đồng.
Có thể đồng ý!
Nhưng Lâm Khắc lại lộ vẻ do dự, nhíu mày nói: "Một ngàn kim tệ vẫn không đủ, nội tiền sửa chữa lâu đài đã tốn hai ngàn kim tệ rồi. Nếu về sau mỗi năm phải trả ba thành tiền lãi, việc xây lại lâu đài của ta e là xa xôi vô vọng mất, ta đâu thể ở mãi trong tu đạo viện được."
Bào Bột nghe vậy, trong lòng không khỏi thầm mỉa mai.
Hai ngàn kim tệ mà ngươi cũng dám nghĩ tới sao? Ngoài Mạc La Ni Tạp bá tước ra, còn ai dám cho vay nhiều tiền như vậy? Nếu thật sự để ngươi phát triển, bọn ta còn tính kế đảo La Mạn thế nào được nữa?
Ngược lại, một ngàn kim tệ vừa hay nằm ở một hạn mức hợp lý.
Thế là hắn xòe hai tay, nói: "Đại nhân, một ngàn kim tệ không phải là con số nhỏ. Hơn nữa ngài phải biết, vay càng nhiều thì trả càng nhiều."
Lâm Khắc gật đầu, nhưng lại tỏ vẻ khó xử: "Thác Tư Khắc kỵ sĩ nói cũng có lý, nhưng ta không muốn sống dựa vào tiền vay nợ. Cứ nghĩ tới sau này mỗi năm ít nhất phải trả ba trăm kim tệ, ta lại cảm thấy trong lòng không yên."
Thác Tư Khắc thấy thế bèn thức thời bước lên khuyên nhủ: "Nhưng chúng ta phải giải quyết khó khăn trước mắt đã, đúng không? Một ngàn kim tệ đủ để khôi phục diêm trường, phục hồi sản xuất cho lãnh địa rồi. Đến lúc đó, mỗi năm lãnh địa có thể mang lại cho ngài hàng ngàn kim tệ tiền thuế, chẳng mấy năm ngài đã có thể trả sạch cả gốc lẫn lãi."
"Nhưng nếu ngài từ chối thiện ý của vị quý tộc kia, lãnh địa e là chẳng biết tới khi nào mới khôi phục được quy mô như trước. Đừng quên, đám ngư nhân kia vẫn còn chiếm cứ ngoài khơi, có thể tập kích trấn La Mạn bất cứ lúc nào. Hơn nữa, các quý tộc khác trên đất liền cũng đang nhìn đảo La Mạn của chúng ta chằm chằm như hổ rình mồi, đơn cử như cậu của ngài, Hi Nhĩ Đức tử tước."
Mai Sâm nghe vậy, rất muốn quát mắng Thác Tư Khắc vì tội chia rẽ quan hệ thông gia giữa các quý tộc, nhưng lại không thốt nên lời.
Dù sao giữa giới quý tộc với nhau, việc bày mưu tính kế đối phương vốn là chuyện quá đỗi bình thường.
Ngươi nói là thân thích sao?
Quý tộc ăn thịt chính là ăn thịt thân thích đấy!
Lâm Khắc tựa như đã bị thuyết phục, vươn tay ra nói: "Đưa khế ước đây ta xem."
Bào Bột lập tức lấy ra bản khế ước bằng da dê đã chuẩn bị từ trước. Lâm Khắc vừa mở ra, lập tức cảm nhận được một luồng ma lực tỏa ra từ giữa những dòng chữ.
Rõ ràng, đây là một bản khế ước ma pháp có khắc ký hiệu thập tự của giáo hội. Có giáo hội bảo chứng sẽ giúp phòng ngừa làm giả, người vay sau khi ký tên lên đó còn có tác dụng xác thực thân phận. Tất cả các quốc gia trên đại lục đều công nhận tính hợp pháp của loại khế ước này.
Mà cái giá cho việc nhờ giáo hội cấp văn thư là họ sẽ trích ra một phần mười số tiền trong khế ước làm hoa hồng, và khoản tiền này cũng đổ lên đầu người vay phải gánh chịu.
Nói cách khác, trên danh nghĩa là vay một ngàn kim tệ, nhưng thực tế tới tay chỉ có chín trăm.
Lâm Khắc không nói gì, dù sao đây cũng là quy tắc thông lệ. Tiếp đó, hắn lại làm bộ làm tịch xem xét nội dung bên trên.
Quả nhiên, trên đó tràn ngập bẫy rập ngôn từ. Ví như lãi suất là ba thành không sai, nhưng lại là lãi mẹ đẻ lãi con.Ví như năm đầu tiên Lâm Khắc phải trả ba thành tiền lãi, tức ba trăm kim tệ, thì tiền gốc sẽ biến thành một ngàn ba trăm kim tệ. Sang năm thứ hai, ba thành tiền lãi sẽ tăng thành ba trăm chín mươi kim tệ, cứ thế mà tính, số tiền gốc phải trả sẽ ngày một đội lên cao.
Do hạn chế về cách diễn đạt ngôn từ ở thế giới này, nếu người bình thường không xem xét kỹ càng thì khó lòng mà nhận ra được.
Hơn nữa, thời gian trả nợ cũng rất thú vị, yêu cầu phải trả vào giữa năm, đúng lúc nguồn vốn của lãnh địa đang eo hẹp nhất.
Tiền thuế năm ngoái đã tiêu hao quá nửa, tiền thuế năm nay vẫn chưa thu về, đây chính là thời điểm dòng vốn dễ đứt gãy nhất.
Nếu thực sự để đối phương đắc thủ, tầm này sang năm Lâm Khắc sẽ phải tính đến chuyện cắt đất gạt nợ.
Thế nhưng Lâm Khắc chẳng hề bận tâm, bởi ngay từ đầu hắn đã không định trả.
Lâm Khắc không trực tiếp ký tên ngay, mà lên tiếng hỏi: "Vậy một ngàn kim tệ đâu?"
Bào Bột đặt một tay lên ngực, khom người nói: "Đại nhân, một ngàn kim tệ không phải là con số nhỏ, đủ để chất đầy cả một chiếc rương, sao có thể tùy tiện mang theo được? Như thế quá mức nguy hiểm, cho nên Cách Nhĩ Sâm tiên sinh quyết định dùng thứ này để thay thế."
Vừa nói, Bào Bột vừa rút từ trong ngực ra một xấp phiếu chứng được in ấn vô cùng tinh xảo.
Lâm Khắc nhận ra thứ này, đây là phiếu vàng bạc, công dụng tương tự như tiền giấy Giao Tử của các ngân hiệu thời cổ đại ở kiếp trước.
Có điều, tỷ lệ quy đổi phiếu vàng bạc ở thế giới này lại vô cùng hỗn loạn. Hơn nữa, so với vàng thật bạc trắng, giới quý tộc thủ cựu chẳng hề tin tưởng loại giấy tờ này, cho nên chúng thường chỉ được lưu thông nội bộ trong giới thương nhân ở từng khu vực mà thôi.
Bào Bột giải thích: "Đây là phiếu vàng bạc Mạc La Ni Tạp do ông chủ của ta cùng các thương nhân khác tại Mạc La Ni Tạp liên kết phát hành, có thể quy đổi ra số tiền tương ứng. Tới lúc đó, ngài chỉ cần dùng phiếu vàng bạc này là có thể trực tiếp mua sắm vật tư mong muốn tại các thương hành trong lãnh địa Mạc La Ni Tạp. Để tỏ lòng thành ý, Cách Lý Phấn tiên sinh nguyện bù đắp lại phần tổn thất của đại nhân trong khế ước, ở đây là phiếu vàng bạc trị giá tròn một ngàn kim tệ, xin mời ngài kiểm tra."
Nhìn xấp tiền giấy trị giá một ngàn kim tệ được đối phương hai tay dâng lên, Lâm Khắc trêu đùa: "Vậy tới lúc đó ta cũng có thể dùng phiếu vàng bạc này để đổi lấy tiền mặt chứ? Ta đang tính mở một ngân hàng trên lãnh địa đấy."
Bào Bột khựng người lại, gượng cười đáp: "Đại nhân nói đùa rồi."
Lâm Khắc cười ha hả, dứt khoát nhận lấy xấp tiền giấy kia, rồi tiện tay ký tên mình lên bản khế ước.
Một luồng sáng lóe lên trên mặt giấy, khế ước chính thức có hiệu lực.
Nhìn thấy cảnh này, nét mặt của đám người Thác Tư Khắc lập tức trở nên vô cùng rạng rỡ.
Khế ước vừa thành, đảo La Mạn xem như đã lọt vào tay bọn họ một nửa!
Giao xấp tiền giấy một ngàn kim tệ này cho Mai Sâm, dặn dò hắn nhanh chóng đi thu mua vật tư mang về, Lâm Khắc lại như sực nhớ ra điều gì, quay sang nói với Kiệt Y: "Đúng rồi, Kiệt Y tiên sinh, ta thấy ngươi vạm vỡ uy vũ, chắc hẳn cũng đã đạt tới tiêu chuẩn kị sĩ rồi nhỉ?"
Thấy Lâm Khắc nhắc tới con trai lớn của mình, Thác Tư Khắc cũng "khiêm tốn" đáp lời: "Đứa con này của ta chẳng tính là thành tài gì, hiện tại cũng chỉ có thể đánh bại năm tên binh sĩ mà thôi."
Cái gọi là đánh bại này là tính trong trường hợp Kiệt Y khoác trọng giáp đi bộ tác chiến. Bằng không, nếu là kị sĩ bình thường, khi không có sự hỗ trợ của trọng giáp và chiến mã mà phải đối mặt với ba binh sĩ tay lăm lăm trường thương thì đã phải cân nhắc đến chuyện đầu hàng rồi.
Dẫu vậy, thực lực lấy một địch năm cũng chẳng hề yếu kém, quả thực đã đạt tới tiêu chuẩn kị sĩ.
Lâm Khắc vuốt cằm, trầm ngâm nói: "Có thể đánh bại năm binh sĩ đã là vô cùng lợi hại rồi, dù có đặt ở bình nguyên Phong Nhiêu thì cũng được tính là một bậc kiệt xuất trong giới trẻ."Tiếp đó, hắn quay sang ngỏ lời với Kiệt Y: "Bây giờ lãnh địa trăm bề bề bộn đang chờ khôi phục, mà chỉ còn lại hai vị kị sĩ là Lợi Á Tự và Thác Tư Khắc. Cho nên, ta muốn sách phong thêm một người để củng cố sức mạnh cho lãnh địa, ngươi có bằng lòng không?"
Nghe Lâm Khắc ngỏ ý, Kiệt Y ngẩn người, ngay sau đó mừng rỡ ra mặt.
"Thuộc hạ... vô cùng vinh hạnh!"
Tuy gia đình gã đang mưu đồ đâm sau lưng chủ quân để đoạt lấy lãnh địa, nhưng chuyện đó chẳng hề xung đột với việc được sách phong làm kị sĩ ngay lúc này.
Thanh niên ở độ tuổi như Kiệt Y vốn đang lúc máu nóng sục sôi. Nhất là khi chứng kiến đệ đệ trở về với vẻ vênh váo oai phong, còn bản thân chỉ là một thị tùng kị sĩ, mỗi lần ra ngoài tụ họp đều phải đứng sau lưng phụ thân như một tên tiểu tốt, ngọn lửa khát khao danh lợi đã thiêu đốt tâm trí gã.
Ta cũng muốn làm kị sĩ!
Ngay bây giờ phải làm kị sĩ!
Thế nhưng, đúng lúc Kiệt Y định quỳ xuống tiếp nhận sách phong, lại nghe Lâm Khắc đổi giọng: "Có điều, ta vẫn chưa từng chứng kiến thực lực của ngươi. Nếu khinh suất sách phong, e rằng sẽ khiến người khác không phục."
"Thế này đi, nếu ngươi có thể săn về một con lợn rừng để chứng minh sự dũng mãnh của bản thân, ta sẽ chính thức sách phong ngươi làm kị sĩ, đồng thời ban nông trang trước đây của Ba Tát thúc thúc cho ngươi làm thái ấp. Nhưng phải nhớ kĩ, ta muốn con sống! Lợn rừng chết cũng sẽ khiến người khác nghi ngờ thực lực của ngươi đấy!"
Nghe Lâm Khắc nói vậy, Thác Tư Khắc có ý muốn thay con trai từ chối, nhưng Kiệt Y đang lúc máu nóng bốc lên đầu đã bất chấp tất cả mà gật đầu đồng ý.
"Đại nhân, ngài cứ yên tâm! Thuộc hạ nhất định sẽ mang về một con lợn rừng còn sống!"



