Dã nhân ở thế giới này vốn không phải là đám dã dân hóa ngoại sống ngoài vòng văn minh.
Giới quý tộc thường gọi chung những kẻ không chịu nộp thuế, trốn vào núi sâu rừng thẳm trốn tránh lao dịch, thỉnh thoảng còn kiêm luôn nghề sơn tặc là điêu dân.
Về cơ bản, bọn họ vẫn coi đám người này là lãnh dân của mình.
Đây cũng được xem như một cái danh nghĩa, để sau khi bắt sống đám điêu dân ấy, các quý tộc nghiễm nhiên có toàn quyền định đoạt.




