Ma Việt mở nút bình, một luồng đan hương quen thuộc lập tức lan tỏa.
“Thì ra là yêu linh đan.” Ma Việt thản nhiên nói: “Đây là yêu linh đan tam giai? Nhưng đối với hóa hình yêu thú, tác dụng cũng chẳng lớn lắm đâu.”
Hứa Xuyên mỉm cười: “Phần lớn yêu thú chưa từng dùng đan dược, dù có thì cũng là đoạt được sau khi giết tu sĩ. E rằng trong số đó cũng chẳng có thứ gì thật sự thích hợp với chúng. Có khi còn chẳng hữu dụng bằng thi thể đám tu sĩ kia.”
“Lời này cũng không sai.”




