Khi ấy khắp cõi Đông Ngô, luận về tài cán và khí độ, không ai sánh kịp Chu Du: tiến cử người tài như Bào Thúc Nha cử Quản Trọng, nhường hiền chẳng ngại hiềm nghi; hạ mình vì nước như Lận Tương Như tránh Liêm Pha, cam lòng đứng dưới người khác mà không mảy may oán hận; thờ chúa trung cẩn, lễ pháp nghiêm minh. Giữa bá quan văn võ, chỉ riêng mình hắn, vào lúc Tôn Sách vừa nằm xuống, Tôn Quyền vẫn chỉ là một thiếu niên tướng quân, giữa lúc chư tướng lơ là, tân khách thiếu điều lễ độ, hắn vẫn chỉnh tề y quan, vẹn toàn khí tiết bề tôi, bái lạy như thuở ban đầu, tơ hào không cẩu thả.
Bởi thế, sử gia xưng tụng hắn là người "tính tình khoáng đạt", chỉ duy nhất không hòa hợp với lão tướng Trình Phổ.
Nhưng ban đầu Trình Phổ nhiều lần nhục mạ, Chu Du chẳng tranh chẳng biện, ngược lại càng thêm cung kính, cuối cùng khiến Trình Phổ phải vỗ lưng hắn mà than rằng: "Kết giao với Chu Công Cẩn, như uống rượu ngon ủ kỹ, chẳng hay mình say tự lúc nào."




