Kể từ khi mười tám lộ chư hầu thảo phạt Đổng Trác đến nay, quần hùng cát cứ, thiên hạ đại loạn.
Mưu lược và quyết đoán của Hứa Phong đủ sức chống đỡ cả một phương bá nghiệp. Y đi một nước cờ mà giăng sẵn ba thế trận, khiến bốn phương phải kiêng dè. Thế nhưng đến tận bây giờ Lưu Bị vẫn chưa nhìn rõ... ai mới thực sự là rường cột mà hắn nên nương tựa?
Năm xưa Lưu Bị lâm vào đường cùng, nếu không nhờ Hứa Phong đột ngột xuất hiện, thì đào đâu ra cơ nghiệp ngày hôm nay? Giờ thì hay rồi, ngược lại còn đẩy Hứa Phong vào chốn tuyệt cảnh. Gia Cát Lượng chỉ cảm thấy áy náy, ngay cả nụ cười chưa tắt trên khóe môi Hứa Phong ngày hôm đó, cũng chẳng thể che giấu nổi nét mệt mỏi trĩu nặng nơi đáy mắt.
Trương Phi lại chẳng nghĩ ngợi nhiều đến thế. Hắn chỉ thấy Hứa Phong lợi hại, thực sự quá lợi hại. Năm ngàn binh sĩ mang theo vốn đã sớm treo mạng sống trên thắt lưng, kẻ nào cũng là hạng tàn nhẫn dám liều mạng để mưu cầu tiền đồ. Nhưng kết quả thì sao? Đao chưa dính máu, giáp chẳng sứt mẻ, toàn quân bình an vô sự. Trương Phi tâm phục khẩu phục, bái phục sát đất... Bản lĩnh tính toán chu toàn, từng bước đan cài chặt chẽ thế này, khắp thiên hạ e rằng chỉ có Hứa Trục Phong mới làm được. Mà cũng phải, y là Hứa Trục Phong cơ mà. Y làm bất cứ chuyện gì cũng không cần phải kinh ngạc, chỉ cần tin tưởng là đủ.




