Màn đêm buông xuống dày đặc, hắn mới bước qua cổng viện. Vừa ngẩng lên đã thấy Hứa Phong và Gia Cát Lượng đang sóng vai đứng trước cửa, hắn liền gãi gãi sau gáy, nhe răng cười rồi sải bước đi tới.
Đêm đen như mực, bộ bạch y của Hứa Phong lại sáng đến chói mắt, không vương một hạt bụi. Nụ cười y ấm áp, hệt như pho tượng Ngọc Diện Bồ Tát vừa được khai quang trong miếu... Ngược lại, kẻ đang hùng hục đi tới là Trương Phi với khuôn mặt đen như than, râu quai nón tua tủa bướng bỉnh, tròng mắt đảo liên hồi, chẳng biết lại đang tăm tia rượu thiêu đao tử của tửu quán nào.
"Trục Phong, đứng ngốc ra đó làm gì? Vào nhà thôi! Đứng đực ra đây làm môn thần chắc?"
Một câu "đứng đực ra" lập tức đập nát bét bầu không khí túc sát ngưng trệ vừa rồi. Ba phần khí thế Hứa Phong vừa mới ngưng tụ còn chưa kịp lan tỏa, đã bị tiếng oang oang này xua tan thành mây khói.




