Mới tàn vài tuần trà, câu chuyện đã xoay chuyển qua ba lượt.
Lỗ Túc vuốt râu gật gù, Chu Thái vỗ gối cười lớn, Tôn Sách ngồi ngay ngắn chính giữa, lời nói tuy không nhiều nhưng câu nào thốt ra cũng nặng tựa ngàn cân.
Chu Du rũ mắt nhìn gân xanh nổi trên mu bàn tay mình... Hắn bỗng nhiên hiểu ra. Chẳng phải nhờ xảo ngôn lệnh sắc, cũng chẳng cậy uy thế ép người, mà là khi nam tử kia cất lời, sống lưng thẳng tắp, nhấc tay không chút run rẩy, lúc cười lộ hàm răng trắng muốt, khi giận ánh mắt sáng ngời, ngay cả đường viền sờn rách nơi ống tay áo cũng toát lên một luồng khí thế không thể chối từ.
Hèn chi hắn lại vững dạ đến thế. Suốt dọc đường này, văn sĩ dâng sách lược tìm đến, võ phu xách đầu người tới quy hàng, ngay cả ông trời dường như cũng nhắm mắt làm ngơ. Câu nói trong lòng hắn căn bản chẳng cần thốt ra: Cha ta ở trên trời đang nhìn đấy, các ngươi còn không mau mau quy hàng?




