Công Tôn Toản ngồi trước bàn án, khớp ngón tay gõ từng nhịp xuống mặt gỗ, âm thanh trầm đục như tiếng trống.
Hai năm qua, hắn đã ngã ngựa dưới tay Viên Thiệu quá nhiều lần. Nhớ thuở trước đánh Ô Hoàn, phá Tiên Ti, mũi đao chỉ tới đâu là đánh đâu thắng đó, có bao giờ phải bó tay chịu trói thế này? Dù chỉ còn trăm kỵ binh, cũng dám xông pha trận mạc, xé toạc vòng vây. Còn bây giờ thì sao? Co cụm trong Giới Kiều quan, đến cả tiễn lâu cũng chẳng dám trèo lên nhìn xa. Danh hiệu bạch mã tướng quân sắp thành trò cười đến nơi rồi.
"Chúa công đang phiền lòng vì chuyện hôm nay sao?"
Điền Dự vén rèm bước vào, ánh mắt lướt qua khuôn mặt căng thẳng kia, đã đoán được bảy tám phần.




