Công Tôn Toản ngẩn người: "Tiến sâu vào vùng trung tâm Ký Châu sao?"
"Đúng vậy." Hứa Phong gật đầu, "Nguy hiểm tăng gấp bội, nhưng vẫn tốt hơn là ngồi chờ hắn hồi sức. Chúng ta ít người, cơ động nhanh, lại chẳng ai biết rốt cuộc chúng ta có ở trong thành hay không... Cứ hư trương thanh thế, khiến hắn sinh lòng nghi thần nghi quỷ, hậu phương ngược lại mới là nơi an toàn nhất."
Công Tôn Toản không đáp lời, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái, đầu óc xoay chuyển liên tục. Khả thi... quả thực khả thi.
Còn an nguy của Hứa Phong ư? Hắn căn bản chẳng hề để tâm. Nếu đội kỳ binh này thực sự có thể khiến Viên Thiệu dao động do dự, biết đâu địch sẽ không đánh mà lui. Còn muốn ngóc đầu quay lại sao? Tiền bạc, lương thảo, sĩ khí, có thứ nào không phải đánh đổi bằng máu thịt?




