Khi Hứa Phong bước vào cổng viện, trời vẫn còn sáng.
Chuyện ở sảnh chính vụ, hắn không hề nhắc tới nửa lời với Thái Văn Cơ. Nàng vốn tâm tư tinh tế, nghe xong e rằng lại trằn trọc khó ngủ.
Nàng đang ngồi thêu hoa bên cửa sổ, đường kim mũi chỉ vô cùng tỉ mỉ. Hứa Phong tiến lại gần nhìn thử, những món đồ đang trải ra trong tay nàng toàn là áo nhỏ, yếm nhỏ, mũ đầu hổ... món nào món nấy chỉ to cỡ lòng bàn tay. Vải vóc mềm mại, đường khâu lại dày khít như tằm xuân nhả tơ.
“Phu quân!” Nàng giật mình run lên, vội vàng giấu xấp vải ra sau lưng, đầu ngón tay vẫn còn dính chút thuốc nhuộm màu chàm: “Chàng... vào từ lúc nào thế?”




