Lưu Bị gật đầu.
Một phương chư hầu đâu dễ gì san bằng? Nhất là kỵ binh dưới trướng Công Tôn Toản đến đi như gió, nếu bức bách quá mức, ắt sẽ cắn ngược... Đến lúc đó, e là có khóc cũng chẳng tìm thấy mồ.
"Trục Phong, đến lúc xuất binh rồi." Giọng hắn trầm xuống, nhưng vẫn mang ba phần ý cười: "Nếu Công Tôn tướng quân không chống đỡ nổi, chúng ta về tình về lý đều khó bề ăn nói. Năm xưa lúc sa cơ lỡ vận, hắn chưa từng chần chừ nửa điểm."
Lời này không ngoa. Hai người cùng xuất thân hàn môn, bái chung một thầy, giao tình hơn mười năm, sớm đã là bằng hữu chí cốt. Thuở đầu Lưu Bị khởi binh trong túi rỗng tuếch, Công Tôn Toản không nói hai lời, lập tức cấp cho hơn ngàn tinh binh, ba trăm chiến mã, ngay cả cờ hiệu mười tám lộ chư hầu thảo phạt Đổng Trác cũng do chính tay hắn chuẩn bị.




