Hai bên cứ thế rơi vào thế giằng co.
Nói cho cùng, là phía Hứa Phong cố ý kéo dài thời gian — lương thảo dồi dào, tự tin tràn đầy. Trong nhà có kho lúa, lưng tự nhiên sẽ thẳng; sự thong dong này, Tào Tháo chưa từng được nếm trải.
Trong khi đó ở trong thành, lương thảo từ lâu đã cạn kiệt. Mấy ngày gần đây, bắt đầu có binh sĩ xông vào nhà dân cướp bóc. Tào Tháo thấy rõ mồn một, nhưng chỉ đành nhắm mắt làm ngơ. Bụng đói meo thì quản thúc thế nào được? Chẳng lẽ lại để người ta chết đói sờ sờ ra đấy.
......




