Chẳng mấy chốc, hắn đã đến nơi ở của Thái Văn Cơ.
Hứa Phong hơi bất ngờ. Thường ngày hắn vẫn thấy nàng ngồi gảy đàn ở hậu viên, một mình ngắm hoa, hôm nay nàng lại ngồi ngay ngắn trước sảnh, không nghe thấy tiếng đàn, cũng chẳng thấy bóng hoa rơi.
Hắn mỉm cười hỏi: “Văn Cơ, có chuyện gì sao?”
Thái Văn Cơ ngước mắt thấy hắn bước vào, trong lòng chợt ấm áp, gò má khẽ ửng hồng. Theo lệ cũ, trước ngày đại hôn hai người vốn phải tránh mặt nhau, nhưng ngặt nỗi song thân đôi bên đều ở xa, Hứa Phong lại vốn không câu nệ tiểu tiết, nên hai người vẫn qua lại như thường.




