Nhớ thuở Tào Tháo mới đặt chân vào Từ Châu, mai phục trùng trùng điệp điệp, lão già ấy vậy mà lại có thể lách qua một cách thần kỳ. Cho đến tận bây giờ, Lưu Bị vẫn không tài nào hiểu thấu được cơ mưu trong đó. Về sau, dọc đường truy đuổi gắt gao, theo lẽ thường Từ Châu đất hẹp đường chật, chim chắp cánh cũng khó bay, thế mà hắn vẫn xé toang được một lỗ hổng để tẩu thoát.
Đối mặt với kẻ quỷ quyệt, biến ảo khôn lường như vậy, Lưu Bị chỉ e Triệu Vân nhất thời sơ sẩy, ngược lại sẽ bị hắn dắt mũi.
“Huyền Đức công cứ việc yên tâm. Luận về binh cơ thao lược, nhị gia hay Dực Đức có lẽ vẫn còn biến số, nhưng một khi Tử Long đã xuất mã——Tào Tháo đừng hòng vượt qua ải này!” Hứa Phong cất tiếng cười sang sảng.
Thường Sơn Triệu Tử Long há lại là kẻ hữu danh vô thực? Ngay cả kỳ môn trận pháp mà Hứa Phong dựa vào để thành danh, năm xưa cũng nhờ Triệu Vân dăm ba câu đã điểm phá bến mê. Kẻ am tường trận pháp trong thiên hạ đếm trên đầu ngón tay, vậy mà hắn lại có thể tháo gỡ, suy diễn dễ dàng. Những phép dùng binh thiên chùy bách luyện, vào tay hắn lại nhẹ nhàng như không. Hứa Phong tin hắn, một niềm tin vô cùng vững chắc.




