“Hứa Phong, mau chạy!”
Hứa Phong chợt bật ngồi dậy, trán đẫm mồ hôi lạnh, đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại cảm giác xé rách ống tay áo trong mộng.
【Hóa ra chỉ là một giấc mộng sao? Chao ôi, dọa ta nổi cả da gà...】
Hắn vừa vén chăn định bước xuống giường, ngước mắt nhìn lên, cả người lập tức cứng đờ trên giường, đồng tử co rút, cổ họng nghẹn lại, đến cả hô hấp cũng quên mất —




