Tên thị vệ canh cổng nghe tiếng gọi lớn từ dưới thành truyền lên thì vẫn còn hơi ngơ ngác, dụi dụi mắt cứ ngỡ mình nhìn lầm.
Đầu xuân ở kinh thành ngày ngắn đêm dài, tuy đã qua giờ Mão, sắp sang giờ Thìn, nhưng trời vẫn chưa có chút dấu hiệu nào là sẽ sáng. Vốn dĩ giờ này quả thực đã đến lúc mở cửa thành, nhưng tên thị vệ vốn là kẻ lọc lõi, trong lòng thừa biết khoảng thời gian này cực kỳ hiếm kẻ đến kinh thành buôn bán. Thế nên đa phần hắn toàn trải đệm mềm bên cạnh lò sưởi, thoải mái đánh một giấc tới sáng. Suốt hai tháng qua đều như thế, chẳng ngờ hôm nay lại có ngoại lệ.
"Chỉ có hai người thôi sao?"
Tên thị vệ hiển nhiên vẫn còn lưu luyến chăn ấm nệm êm. Hắn lề mề khoác giáp bông vào, cực kỳ miễn cưỡng đi xuống dưới thành mở đại môn. Cửa thành đã mở thì lát sau khó mà lên trên ngủ tiếp được nữa, hai kẻ này đến thật đúng lúc.




