"Lão Mông, dậy sớm thế?"
Dưới Quan Tinh lâu, Mông Sinh vừa bước xuống lầu đã bắt gặp hai gương mặt quen thuộc trong quán ăn sáng ngay trước cửa. Tiết trời tháng ba ở Giang Nam thật ra không tính là lạnh, nhưng lúc này hắn lại cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Mông Sinh không nói lời nào, lặng lẽ đi tới ngồi xuống, gọi một bát tào phớ ngọt và bánh quẩy rán như thường lệ.
Lúc này trời vừa hửng sáng, trên đường phố thưa thớt người qua lại. Liễu Châu thành vốn náo nhiệt về đêm, đặc biệt người sống ở Quan Tinh lâu đa phần là quân hộ, ngày thường rảnh rỗi nên dần dà sinh ra thói quen thức khuya, không ít kẻ ngủ đến tận trưa trật mới dậy. Giờ này có thể thức giấc, chỉ có đám môn thần vệ đang đổi ca mà thôi.




