"Học viện của Tần vương điện hạ quả thật là nhân tài xuất hiện lớp lớp." Trần Bạch Phong nhìn thấy cảnh này, rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Đứa nhỏ nhà mình không gây ra đại họa, hơn nữa vẫn giữ được mạng.
Mặc dù lúc này nó vẫn bị con quái vật kia khống chế, bản thân lão cũng không biết làm cách nào để giải trừ, nhưng ít nhất người đã bị phong ấn lại, vẫn còn đường xoay chuyển, phu nhân ở nhà cũng sẽ không làm ầm ĩ lên.
"Đâu có, đâu có." Trần Khanh khiêm tốn cười: "Thẩm Nguyên này từ kinh thành tới, vốn là nhân tài do kinh thành bồi dưỡng, ta chỉ là kẻ hái quả ngọt mà thôi."
Mọi người nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên hơi lúng túng.




