Thật ra, từ rất sớm nàng đã có cảm giác ấy.
Tên Thôi Diễm kia đối với nàng lúc nào cũng dịu dàng như thế. Bất kể nàng quậy phá ra sao, hắn cũng đều nhường nhịn, lại còn trong những chi tiết nhỏ nhặt, vô duyên vô cớ mà khớp với biết bao thói quen của nàng.
Điều đó khiến nàng cảm thấy rất dễ chịu, nhưng đồng thời cũng vô cùng bất an.
Khi ấy nàng biết, nếu cứ tiếp tục ở bên Thôi Diễm, nàng sẽ càng lúc càng không nỡ xuống tay. Vì thế, vào lúc nhiệm vụ ở kinh thành sắp được chấp hành, nàng đã chọn ra tay trước.




