Dự cảm bất an của Trần Khanh rất nhanh đã trở thành hiện thực!
“Trưởng công chúa điện hạ, Cố tiên sinh, hai vị còn chưa chịu ra tay sao?”
Trần Bạch Phong gắng gượng chống đỡ thuật thức của Đông Hải nhị công chúa phía đối diện. Mới hóa rồng thành công chưa được bao lâu, lão cũng cảm thấy từng cơn suy yếu dâng lên, bèn nghiêm giọng quát lớn: “Đứng ngoài nhìn cũng phải có chừng mực. Chẳng lẽ các ngươi thật sự cho rằng Trần gia ta sẽ mãi làm bia đỡ đạn cho các ngươi hay sao?”
Lời vừa dứt, hai bóng người một đỏ một đen lập tức lao tới bên cạnh, lạnh lùng nhìn về phía trước.




