Bạch Ngọc chính là tinh túy của ngọc trong thiên hạ. Chỉ những khối ngọc thạch tốt nhất, sau vạn năm lắng đọng, dưỡng thành ngọc tương, mới có thể kết tụ ra một chút ngọc thạch óng ánh, trong suốt như lưu ly. Người thời viễn cổ gọi nó là ngọc tinh, còn đến mấy vạn năm sau, một số người ở các đảo quốc từng được thấy ngọc tinh lại gọi nó là Bạch Ngọc.
Nhìn Mộ Dung và Uất Trì vẫn mang vẻ mặt khó hiểu, Trần Khanh kiên nhẫn giải thích: “Phù văn chi pháp độc nhất của long tộc có thể chứa đựng thuật năng trong thiên hạ, nhưng vật tải bắt buộc phải là ngọc thạch. Vì muốn che mắt người đời, long tộc ra sức vơ vét tài bảo khắp nơi, cố tình khiến thiên hạ tưởng rằng long tộc yêu vàng bạc châu báu. Nhưng trên thực tế, thứ long tộc thật sự coi trọng chỉ có ngọc thạch.”
“Ngọc tinh được tạo thành nhờ tôi luyện chi pháp, vốn là sản vật riêng của long tộc. Chúng dùng ngọc thạch thượng hạng đặt trong bối mẫu để ôn dưỡng bằng dương khí, trải qua mấy vạn năm, ngọc tương kết thành cũng chỉ được chút ít như các ngươi đang thấy. Năm xưa, khi long tộc thống ngự tứ hải, khống chế hơn vạn đảo quốc, chúng ép các nước ấy hằng năm tiến cống ngọc thạch. Mà trong số đó, chỉ có đại tế tư của vài đảo quốc ít ỏi mới nhận được mật lệnh từ long tộc. Quốc gia nơi có Bạch Ngọc chính là một trong số ấy.”
Lại còn có chuyện như vậy?




