“Đã là giờ nào rồi?”
A Li ôm đầu ngồi dậy, chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, uể oải vô cùng, như thể đã ngủ một giấc dài đến trời đất mịt mờ.
“Bẩm chủ thượng, đã đến giờ Ngọ.”
“Giờ Ngọ?” A Li lập tức bật dậy. Nàng nhớ trước khi ngủ đã gần đến giờ Ngọ, ngủ say đến mức ấy, không thể nào mới chỉ trôi qua một hai canh giờ được.




