“Hắn tới đây làm gì?”
Bàn tay Trịnh thị rất nhanh đã khôi phục vẻ mềm mại, tiếp tục lau vết trà trên người Thẩm Nguyên, thần sắc hờ hững: “Chẳng phải ngươi đã nói hắn không có tư chất để tới đây sao?”
“Ta đã quá xem nhẹ gia chủ Thẩm gia rồi.” Thẩm Nguyên cười lạnh: “Trước kia ta chỉ cho rằng hắn là kẻ không có tình cảm, giờ xem ra còn là một kẻ không có đầu óc. Phàm đầu óc còn tỉnh táo đôi chút, cũng không làm ra nổi chuyện như thế.”
Các thế gia khác tuy cũng ưu tiên con cháu nhà mình có tư chất, nhưng ít nhất đến cuối cùng vẫn còn giữ được chút tỉnh táo. Hắn thì hay rồi, cho dù Thẩm Nguyên có khảo hạch kém đến đâu, hắn cũng nhất quyết nhét người vào, đúng là phí phạm danh ngạch. Chẳng lẽ hắn không biết, trong học viện chỉ cần thêm một người của Thẩm gia, là sẽ thêm một phần cơ hội đổi lấy thuật thức cao cấp hay sao?




