“Mẹ đã đến?”
Thẩm Nguyên vẫn như thường ngày, đứng dậy hành lễ, cung kính chuyển tới chiếc ghế mây mà trước kia mẹ hắn thích nhất: “Mẹ ngồi bên này.”
Lại như thuở trước, hắn pha một chén trà cúc thanh mà Trịnh thị yêu thích nhất.
Trịnh thị lặng lẽ nhìn hết thảy, ánh mắt vô cùng phức tạp. Từ động tác dời ghế đến động tác pha trà cho nàng, tất cả vẫn giống hệt năm xưa...




