“Phương tiên sinh ra tay cũng nhanh thật.”
Ngay lúc Thẩm Ngọc đang hưng phấn đến mức đầu óc quay cuồng, lại có một giọng nói quen thuộc vang lên.
Thẩm Ngọc quay đầu nhìn lại, người vừa đến cũng là người quen. Trông y chừng bốn, năm mươi tuổi, râu tóc đã lấm tấm bạc, trên người mặc bộ bạch y điểm nét thủy mặc đặc trưng của Âm Dương học viện.
“Lý tiên sinh?” Thẩm Ngọc vội vàng hành lễ.




