Rốt cuộc là nỗi tuyệt vọng nhường nào mới khiến người ta không thể né tránh?
Trong chuỗi ngày bế quan dài đằng đẵng, Lưu lão mãi vẫn không thể hạ quyết tâm. Lão hiểu rõ một khi đạo tâm vỡ vụn, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng. Thế nhưng nếu lúc này không giải quyết, sớm muộn gì bản thân cũng sẽ hóa thành chất dinh dưỡng cho nỗi sợ hãi.
Cuối cùng, sau ba ngày bế quan, lão cũng nhập định, mượn nhờ vị lai phật thần thông cùng thời không ngọc để đi tới khoảng thời gian mà lão vẫn luôn không dám dò xét.
Trận quyết chiến theo dự kiến sẽ diễn ra vào mười năm sau, đến thời điểm đó... chiến cục sẽ tồi tệ tới mức nào đây?




