"Ây da, nhị ca vẫn đang bận rộn sao?"
Liễu Châu chủ chính thính tuy trên danh nghĩa là nơi làm việc của châu phủ, nhưng vì quanh năm bị đám tai to mặt lớn như Thẩm gia cùng Ngụy Cung Trình trưng dụng làm nơi hội họp, nên quan viên châu phủ đành dứt khoát chuyển sang một đại sảnh khác để làm việc. Vốn nghe nói người Thẩm gia và Ngụy đại nhân sắp sửa lên trời làm việc, quan viên châu phủ vô cùng sướng rỡ, tưởng rằng bản thân rốt cuộc cũng có thể danh chính ngôn thuận dọn về phủ nha đại sảnh vốn thuộc về mình.
Nào ngờ bạo loạn Liễu Châu vừa bùng phát, người Thẩm gia lại tập thể kéo về, hắn đành phải ngậm ngùi dọn sang gian bên cạnh, nỗi u oán trong lòng khỏi phải nói cũng biết nhiều tới mức nào.
Nghe nói chức quan châu phủ khóa tới bắt buộc phải do người từng học qua chính pháp thuật sĩ đảm nhận. Đám cựu học phái không thông thạo thuật thức như bọn họ, sau này nếu muốn làm quan thì chỉ đành chờ đến kiếp sau. Song đây cũng là xu thế chung, nghe đâu năm sau bản thân hắn cũng mãn nhiệm rồi, năm cuối cùng này, liệu có thể để hắn thỏa nỗi thèm khát quyền lực một chút được không?




