Tiếng móng ngựa của đội huyền giáp tinh kỵ đột ngột im bặt nơi bến đò Hoàng Hà.
Gió tuyết ngợp trời dường như cũng bị hơi nước đục ngầu của dòng sông đè ép đến mức ngưng trệ vài phần.
Trần Hạo và Vu Khiêm sóng vai ghìm cương, ánh mắt xuyên qua những bụi lau sậy lưa thưa, lập tức bị cảnh tượng trước mắt níu chặt.
Con đê vốn dĩ phải vô cùng kiên cố nay lại nát bươm như những chiếc xương sườn gãy gập của cự thú. Trong khe nứt rộng cỡ nửa người chỉ nhét hờ vài khúc gỗ mục, lung lay sắp đổ dưới từng đợt sóng dữ dội vỗ đập.




