Trên bàn ăn, Trần Bình An bắt đầu càn quét mỹ thực như gió cuốn mây tàn.
Người ta vĩnh viễn không thể biết được một nam nhân đã nhịn đói gần hai ngày có thể ăn nhiều đến mức nào, nhất là khi trước mặt lại là những món ngon nhất thế gian.
Những người khác thấy cảnh này đều ngẩn cả người.
Hoàng Dung lại càng không nhịn được bèn hỏi: "Đại hoại đản, huynh không phải đi đánh nhau sao, sao nhìn cứ như vừa đi chạy nạn về vậy?"




