Hiểu Mộng thay một thân y phục mới, ngồi trong viện, bưng chén trà nóng lên nhấp một ngụm.
Vì bộ y phục trước đó đã rách nát, nàng chỉ đành thay sang đồ mới. Mà trong đám người ở đây, chỉ có y phục của Diễm Linh Cơ là vừa với dáng người nàng.
Mấu chốt là y phục của Diễm Linh Cơ xưa nay đều mang màu sắc khá rực rỡ, nên lúc này Hiểu Mộng mặc một bộ váy dài xanh sẫm, nhìn thế nào cũng chẳng còn giống đạo cô nữa.
“Cảm thấy thế nào?”




