“Chúc chưởng môn nếm thử xem, tài nấu nướng của nha đầu nhà ta đúng là hạng nhất!”
Chúc Ngọc Nghiên gắp một miếng măng bỏ vào miệng, lập tức tán thưởng: “Hương vị quả thật tuyệt vời, ta bôn ba nam bắc bao năm, vậy mà chưa từng ăn món nào ngon đến thế.”
Hoàng Dung nở nụ cười ngọt ngào: “Chúc tỷ tỷ thích là tốt rồi.”
Mới phách lối được một ngày, lúc này nàng đã lại trở về dáng vẻ ngoan ngoãn.




