Thời gian đã sang buổi chiều.
Trần Bình An nằm trên ghế bập bênh chợp mắt, nhưng hết bóng người này đến bóng người kia cứ lượn qua lượn lại trước mặt hắn.
“Ta nói hai người các ngươi, đột phá thì đột phá, cần gì phải cố ý đi qua đi lại như thế?”
Hoàng Dung và Diễm Linh Cơ kiêu kiêu ngạo ngạo hất cằm lên.




